Ông tôi - Người Lính Trinh Sát Trên “Chảo Lửa” Quảng Trị
Ông tôi - Người Lính Trinh Sát Trên “Chảo Lửa” Quảng Trị
Giữa những ngày bình yên tại xóm 16 Trà Lũ, xã Xuân Hưng, tỉnh Ninh Bình, ít ai biết rằng người đàn ông hiền hậu sinh ngày đầu năm 1946 – ông Bùi Đức Chiều – từng là một người lính trinh sát bộ binh dũng mãnh, đi qua những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ.
Đáp lại tiếng gọi của non sông năm 1965, khi vừa tròn 19 tuổi – cái tuổi đẹp nhất của đời người, ông tôi - chàng thanh niên đầy hoài bão đã tạm gác lại những ước mơ riêng để lên đường nhập ngũ. Đến năm 1967, ông chính thức bước vào cuộc chiến đấu sinh tử để bảo vệ độc lập dân tộc. Đó là sự khởi đầu của một hành trình đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng tự hào.
Giữa màn đêm đặc quánh của vùng núi rừng Quảng Trị năm 1968, người lính trinh sát phải bò sát vào căn cứ địch, lắng nghe từng tiếng động, quan sát từng quy luật tuần tra để về vẽ lại sơ đồ tác chiến cho đơn vị. Trong cuộc chiến giành giật từng tấc đất suốt “nhiều ngày đêm”, lính trinh sát phải thay đổi vai trò thành những tay súng bám trụ kiên cường nhất. Họ phải chịu đựng sự thiếu thốn về lương thực, nước uống và sự căng thẳng tột độ khi ranh giới giữa ta và địch chỉ cách nhau vài mét đất. Bước ngoặt lớn nhất trong cuộc đời binh nghiệp mà ông kể tôi nghe đó là cuộc Tổng tiến công và nổi dậy năm Mậu Thân 1968. Lúc bấy giờ, ông thuộc bộ phận trinh sát bộ binh, đơn vị được giao nhiệm vụ đánh thẳng vào các căn cứ trọng yếu của địch tại khu vực Khe Sanh, Làng Vay, Tà Cơn thuộc chiến trường B5 - Quảng Trị. Với nhiệm vụ của một người lính trinh sát luôn là “mắt, tai” của quân đội, thường xuyên phải luồn sâu vào lòng địch, đối mặt với hiểm nguy trong gang tấc. Ông tôi đã trực tiếp tham gia 7 trận đánh lớn, đối đầu với cả bộ binh và hỏa lực hàng không hiện đại của đối phương. Với lòng quả cảm và mưu trí, ông cùng đồng đội đã tiêu diệt hoàn toàn quân địch, đánh bại các đợt phản công và giành quyền làm chủ trận địa. Để có được chiến thắng cuối cùng, người lính trinh sát đôi khi phải chấp nhận làm “bia đỡ đạn” hoặc thu hút hỏa lực địch về phía mình để các đơn vị chủ lực tấn công. Sự thành công của đơn vị bác trong việc làm chủ các cứ điểm quan trọng tại B5 là kết quả của những đêm không ngủ đi trinh sát địa bàn.
Giờ đây, mỗi khi ngồi bên ông trong căn nhà bình yên, nhìn những huân chương đã nhuốm màu thời gian, tôi lại thấy hiện lên hình ảnh một người chiến sĩ trinh sát bộ binh quả cảm giữa “chảo lửa” Quảng Trị năm nào. Ông tôi, người lính trinh sát ấy đã dành trọn tuổi thanh xuân để đi theo tiếng gọi của non sông. Tôi luôn tự hào kể với bạn bè rằng ông mình đã từng đi qua những trận đánh khốc liệt nhất tại Khe Sanh, Làng Vay, Tà Cơn, đã từng đối mặt với hỏa lực tầng tầng lớp lớp của kẻ thù trong suốt 7 trận đánh lớn để cùng đồng đội làm chủ trận địa. Ngay cả khi hòa bình đã cận kề sau năm 1973, ông vẫn không quản ngại hiểm nguy, tiếp tục dấn thân vào trận chiến giành giật từng tấc đất tại căn cứ 191 suốt nhiều ngày đêm ròng rã. Những vết sẹo thời gian có thể hằn trên gương mặt, nhưng tinh thần thép của người lính trinh sát năm ấy vẫn luôn rực cháy trong ánh mắt ông. Với tôi, chiến tích của ông không chỉ là những trang sử hào hùng, mà còn là bài học vô giá về lòng yêu nước và ý chí kiên cường. Tôi tự hứa sẽ sống xứng đáng với những hy sinh thầm lặng của thế hệ cha ông, để màu cờ Tổ quốc mà ông đã đổ máu bảo vệ mãi mãi xanh tươi trên mảnh đất quê hương Xuân Hưng này.
Tự hào về ông – HS Bùi Gia Minh lớp 8A



