Ông tôi và những năm tháng trên tuyến lửa Trường Sơn
Ông nội tôi tên là Nguyễn Văn Hòa, sinh năm 1948, quê ở thôn Đông Lâm, xã Quảng Phú, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Ông nhập ngũ năm 1967, khi mới tròn 19 tuổi.
Ông nội tôi tên là Nguyễn Văn Hòa, sinh năm 1948, quê ở thôn Đông Lâm, xã Quảng Phú, huyện Quảng Trạch, tỉnh Quảng Bình. Ông nhập ngũ năm 1967, khi mới tròn 19 tuổi. Đó là thời điểm chiến tranh đang diễn ra vô cùng ác liệt, đặc biệt trên tuyến đường Trường Sơn – con đường huyết mạch chi viện cho miền Nam.
Ông kể rằng những ngày hành quân, bộ đội phải băng rừng, vượt suối, ngủ võng giữa đại ngàn. Ban ngày tránh máy bay địch, ban đêm mới dám vận chuyển hàng. Có những đêm mưa rừng xối xả, cả đơn vị vừa đói vừa rét nhưng vẫn động viên nhau cố gắng. Một lần, khi đang vận chuyển đạn dược thì máy bay Mỹ bất ngờ ném bom. Đất đá rung chuyển, khói lửa mù mịt. Một người đồng đội thân thiết của ông đã hy sinh ngay bên cạnh khi che chắn cho mọi người.
Sau chiến tranh, ông trở về với nhiều vết thương và ký ức không thể nào quên. Ông thường dặn tôi rằng: “Hòa bình không tự nhiên mà có, cháu phải học tập thật tốt để xứng đáng với những người đã ngã xuống.”



