Ông Trần Công Bình - Xã An Thới Đông
Ông Trần Công Bình là cựu chiến binh tham gia kháng chiến từ năm 1960 trong phong trào Đồng Khởi ở Bến Tre. Ông đã chiến đấu qua nhiều trận đánh ác liệt, đặc biệt là trận 7 ngày 7 đêm tại Đồ Thơ, Châu Thành năm 1964 khi thuộc Tiểu đoàn 516. Thế hệ của ông được đặc trưng bởi tinh thần yêu nước, không hèn nhát, và luôn sẵn sàng làm nhiệm vụ quốc tế. Sau chiến tranh, ông tiếp tục cống hiến cho công tác địa phương
Ông Trần Công Bình sinh năm 1948, quê quán ở huyện Mỏ Cày (nay thuộc Bến Tre), nhưng lúc nhỏ sống ở Vĩnh Long. Ông tham gia kháng chiến từ năm 1960, khi phong trào Đồng Khởi ở Bến Tre đang có khí thế mạnh mẽ. Khi đó, ông mới 15 tuổi, và động cơ tham gia là vì căm thù chính quyền ô diệm đàn áp nhân dân và đế quốc Mỹ giết hại đồng bào.
Dù còn nhỏ tuổi và chưa giác ngộ sâu sắc, ông đi theo phong trào cách mạng, đồng thời gia đình ông cũng có truyền thống cách mạng, với cha ông từng là bộ đội bộ đoàn thời Pháp và là đảng viên cộng sản. Năm 1960, ông hoạt động trong thiếu niên tiền phong của xã, sau đó lên tới Đoàn. Năm 1962, ông tham gia làm giao liên của huyện Mỏ Cày. Cuối năm 1962, ông gia nhập bộ đội nhà, thuộc tiểu đoàn địa phương của tỉnh Bến Tre (Đoàn 516).
Ông bắt đầu làm trinh sát phụ trách thông tin, một công việc đòi hỏi phải nắm tình hình địch và đi trước bộ đội để báo cáo. Trong 3 năm đầu tiên, ông đã tham gia khoảng hai mươi mấy đến ba mươi trận đánh từ cấp đại đội trở lên. Trận chiến đấu ác liệt nhất và để lại kỷ niệm sâu sắc nhất là vào năm 1964 tại Đồ Thơ, huyện Châu Thành. Tại đó, Tiểu đoàn 516 đã chiến đấu phòng ngự liên tục trong 7 ngày 7 đêm khi bị khoảng 1.700 quân địch bao vây. Trong trận này, đơn vị đã tiêu diệt trên 1.000 tên địch. Ông cũng kể lại tinh thần đồng đội lớn lao, đặc biệt là việc một chiến sĩ của tổ trinh sát đã kiên cường ở lại chiến đấu, dùng rù-răng bắn chết khoảng 80 tên địch khi hai chiến sĩ khác muốn bỏ hầm.
Ông Bình nhấn mạnh thế hệ thanh niên lúc đó đa số là tình nguyện, không phải là nghĩa vụ, tự động dùng vũ trang vì tinh thần yêu nước. Ông cho rằng thế hệ của ông không có sự hèn nhát, không có sự kỳ kèo cấp bậc, chức vụ hay quyền lợi, mà chủ yếu là một lòng trung thành với Đảng và cách mạng để chiến đấu giải phóng đất nước và làm nhiệm vụ quốc tế.
Sau khi rời Đoàn 516, ông rút về quân khu và sau đó xuống chiến đấu ở chiến trường Mỹ Tho, tức Tiền Giang sau này. Ông tiếp tục thực hiện nghĩa vụ quốc tế, đi Campuchia vào năm 1981, ngay cả khi vợ ông đang mang thai người con út. Ông nhận định rằng bản thân đã hoàn thành tuổi trẻ trong thời đại chiến tranh khắc nghiệt, sẵn sàng có mặt nơi Tổ quốc cần.
Sau chiến tranh, ông đã tham gia công tác đoàn và cũng từng là bí thư Đoàn. Ông Trần Công Bình đã được tặng Huân chương Kháng chiến và được tặng Huy hiệu 60 năm tuổi Đảng.
Để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh hơn, to đẹp hơn, ông tin rằng thế hệ trẻ cần tiếp tục học tập và phát triển để trở thành nhân tài. Ông mong muốn thanh niên tiếp tục xây dựng đất nước vững mạnh hơn, đồng thời kế thừa truyền thống yêu nước của dân tộc, sẵn sàng tham gia nhập ngũ.



