Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Ông Trần Trọng Tài

Ông Trần Trọng Tài sinh năm 1952, thương binh 37% và chất độc màu da cam 35%

An Giang04/04/2026Đoàn xã Sơn Kiên (Đoàn xã Sơn Kiên)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký Ức Hoa Lửa: Dấu Chân Người Lính Đặc Công Trên Khắp Các Mặt Trận

Từ bãi tập Thanh Hóa đến chiến trường miền Nam

Hành trình binh nghiệp của chú bắt đầu khi nhập ngũ vào Trung đoàn 14 và tham gia huấn luyện tại quê hương Thanh Hóa. Đến năm 1972, mang theo nhiệt huyết tuổi trẻ, chú nối gót đồng đội hành quân vào miền Nam theo tuyến đường dây 559 lịch sử. Tại chiến trường, chú được điều động về Tiểu đoàn 4, đơn vị tinh nhuệ mà sau này mang phiên hiệu là Lữ đoàn Đặc công 429. Ngay từ những ngày đầu bám trụ, người lính trẻ đã xông pha qua hàng loạt điểm nóng ác liệt như Bù Đăng, Bù Đốp, Bình Long và Đắc Nông.

Trận đánh sinh tử tại Bù Đăng và cánh cửa Chiến dịch Hồ Chí Minh

Trong suốt cuộc đời quân ngũ, chiến dịch Tây Nguyên với trận đánh mở màn tại Bù Đăng và thị xã Phước Long là ký ức khốc liệt và khó quên nhất. Lúc bấy giờ, quân ta chưa từng giải phóng được một thị xã nào, nên để chuẩn bị cho trận đánh lớn này, toàn đơn vị đã phải dành tới nửa tháng để học tập chính trị và củng cố quyết tâm chiến đấu.

Tiểu đoàn Đặc công của chú, phối thuộc cùng Trung đoàn 271, nhận nhiệm vụ trực tiếp đánh vào Bù Đăng. Địch đã cắm ba chốt chặn cực kỳ kiên cố án ngữ trên Quốc lộ 14 để chặn bước tiến của quân ta. Giữa làn mưa pháo binh dày đặc của kẻ thù, bộ đội ta vẫn ngoan cường chiến đấu dù hỏa lực trong tay chỉ có súng B40 và B41. Vượt qua mọi hiểm nguy, đơn vị đã giải phóng thành công khu vực này và thừa thắng xốc tới, tiến công về thị xã Gia Nghĩa.

Tiếp đà thắng lợi, đơn vị chú tham gia vào Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử, đánh thọc sâu qua các vùng Tiền Giang, Gò Công và Long An. Trận đánh cuối cùng chốt lại chiến dịch của đơn vị diễn ra tại huyện Cần Giờ, với nhiệm vụ chốt giữ vùng biển Rừng Sác nhằm truy quét và chặn đứng đường tẩu thoát của tàn quân địch.

Tiếng súng biên cương và cuộc đối đầu khốc liệt với Khmer Đỏ

Tháng 2 năm 1976, khi đất nước vừa im tiếng súng, chú được điều về Đồng Tháp để làm kinh tế, xây dựng các đội sản xuất nông nghiệp. Thế nhưng, ngày 1 tháng 5 năm 1977, trước những tội ác tày trời của địch tại khu vực Ba Chúc, đơn vị lại nhận lệnh tái lập thành đơn vị chiến đấu và tiến thẳng ra biên giới Tây Nam.

Cuộc chiến chống tàn quân Khmer Đỏ (Miên) là một thử thách vô cùng khắc nghiệt. Sự nguy hiểm nằm ở chỗ, địch sử dụng chính những chiến thuật du kích và cách đánh lỳ lợm mà bộ đội Việt Nam từng chỉ dạy cho họ trước kia. Lính địch sinh hoạt tối giản đến mức kinh ngạc: họ chỉ ăn cơm lam, cá khô, mang theo súng đạn mà không hề dùng đến mùng mền. Đã rất nhiều lần, đơn vị của chú bị kẻ thù vây ráp ngặt nghèo, nhưng bằng bản lĩnh của lính đặc công, chú và đồng đội vẫn mở được đường máu để thoát hiểm. Dẫu phải chịu nhiều mất mát hy sinh, đơn vị đã giành nhiều chiến thắng, tiếp tục tiến công giải phóng Campuchia vào năm 1979 và lưu lại dấu chân trên các vùng đất như Prey Veng, Takeo và Kampot.

Trở về bục giảng

Sau nhiều năm dọc ngang trận mạc, đến cuối năm 1980, chú nhận được lệnh của Bộ Quốc phòng gọi trở về nước. Chú được giao trọng trách làm giáo viên tại trường đào tạo sĩ quan mới của Sư đoàn 868, Quân khu 9. Từ một người lính đặc công vào sinh ra tử, chú khép lại những năm tháng cầm súng để đứng trên bục giảng, tiếp tục cống hiến bằng cách truyền đạt lại kinh nghiệm xương máu cho thế hệ sĩ quan kế cận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn