Ông Trần Văn Thắng là nhân chứng sống về công tác giữ gìn an ninh trật tự và bảo vệ tài sản nhà nước tại vùng Mỏ những năm sơ tán.
Ông Trần Văn Thắng là nhân chứng sống về công tác giữ gìn an ninh trật tự và bảo vệ tài sản nhà nước tại vùng Mỏ những năm sơ tán. Giữa bối cảnh loạn lạc và bom đạn, ông cùng đồng đội đã kiên cường bám trụ địa bàn, ngăn chặn các hành vi phá hoại và đảm bảo an toàn cho các kho than, máy móc thiết bị quan trọng của phường Cẩm Phả.
TRẦN VĂN THẮNG: NGƯỜI CANH GIỮ BÌNH YÊN CHO PHỐ MỎ TRONG BÃO ĐẠN
Trong những trang sử hào hùng của dân tộc, chúng ta thường nhắc đến những người lính cầm súng xông pha nơi tiền tuyến, đối mặt với quân thù trên chiến trường rực lửa. Thế nhưng, tại hậu phương Cẩm Phả – "trái tim" nhiệt điện và than đá của miền Bắc, còn có những cuộc chiến khác thầm lặng hơn nhưng không kém phần cam go. Đó là cuộc chiến bảo vệ từng mái nhà, từng kho than, từng nhịp sống của nhân dân trước sức hủy diệt của bom đạn và sự phá hoại của kẻ thù. Ông Trần Văn Thắng (sinh năm 1947), một cựu chiến binh và là người lính giữ gìn trật tự an ninh tại phường Cẩm Phả, chính là một nhân chứng sống cho tinh thần trách nhiệm và lòng quả cảm thầm lặng ấy.
1. Giữ vững mạch đập phố Mỏ giữa những cơn bão bom
Năm 1965, khi đế quốc Mỹ điên cuồng mở rộng cuộc chiến tranh phá hoại ra miền Bắc, vùng mỏ Cẩm Phả trở thành trọng điểm đánh phá ác liệt. Tiếng còi báo động rú vang liên hồi, bầu trời vốn xanh trong nay bị xé toạc bởi tiếng rít của máy bay phản lực và những cột khói đen đặc. Trước tình hình đó, lệnh sơ tán khẩn cấp được ban ra để bảo toàn tính mạng cho nhân dân. Thế nhưng, giữa cảnh phố xá vắng lặng, các nhà máy, kho tàng, bến cảng và hệ thống lưới điện – những tài sản quốc gia vô giá – không thể bị bỏ mặc.
Ông Thắng khi ấy là một thanh niên tràn đầy nhiệt huyết, cùng với lực lượng an ninh địa phương đã chọn ở lại, bám trụ giữa tâm bão. Nhiệm vụ của ông vô cùng nặng nề: Tuần tra đêm ngày để bảo vệ tài sản nhà nước và giữ gìn trật tự cho những khu dân cư đã sơ tán. Trong bối cảnh loạn lạc, kẻ xấu có thể lợi dụng sơ hở để trộm cắp, phá hoại, hoặc thậm chí là tay sai chỉ điểm cho máy bay địch. Ông Thắng và đồng đội đã trở thành những "lá chắn" bảo vệ sự bình yên cho từng con phố, từng hầm mỏ, đảm bảo rằng khi hòa bình trở lại, nhân dân sẽ có nhà để về, nhà máy sẽ có than để chạy.
2. Những đêm tuần tra không ngủ và tình người trong lửa đạn
Ông Thắng nhớ như in những đêm tuần tra dưới làn mưa bom dày đặc. Để đảm bảo bí mật và tránh sự phát hiện của máy bay địch, toàn bộ thành phố phải thực hiện "đèn tắt, lửa cài". Giữa bóng tối mênh mông, ông cùng đồng đội lội bộ qua những con đường hẻm, đôi mắt luôn tinh tường quan sát từng dấu hiệu bất thường. Đã có không ít lần, bằng sự nhạy bén và dũng cảm, ông đã kịp thời phát hiện và ngăn chặn các hành vi xâm phạm tài sản công cộng.
Nhưng nhiệm vụ của ông không chỉ có tuần tra. Trong những trận oanh tạc bất ngờ, ông lại là người lao vào vùng nguy hiểm để giúp đỡ những cụ già, trẻ nhỏ chưa kịp sơ tán tìm đường đến hầm trú ẩn. Sự có mặt của bóng áo lính và huy hiệu an ninh của ông Thắng trong những thời điểm ngặt nghèo nhất chính là điểm tựa tinh thần vững chắc, giúp người dân yên tâm sơ tán và các công nhân vùng mỏ vững tâm sản xuất, vì họ biết rằng ở phía sau, tài sản và quê hương luôn có người canh giữ.
3. Tấm gương sáng ngời của người lính thời bình
Chiến tranh đi qua, ông Trần Văn Thắng trở về cuộc sống đời thường tại khu phố 4, phường Cẩm Phả. Thế nhưng, cái chất của người lính giữ gìn an ninh trật tự vẫn luôn chảy trong huyết quản. Dù tuổi đã cao, ông vẫn tích cực tham gia vào công tác an ninh cơ sở, phong trào toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc. Với lối sống giản dị, liêm khiết và lòng cương trực, ông là người hòa giải công tâm cho những mâu thuẫn trong xóm giềng, là tiếng nói có trọng lượng giúp giữ gìn sự đoàn kết tại khu phố.
Đối với con cháu và thế hệ trẻ tại phường Cẩm Phả, ông không chỉ là một người ông, người cha mẫu mực mà còn là một cuốn sử sống về lòng trung thành. Ông thường răn dạy: "Bảo vệ sự bình yên cho làng xóm, giữ gìn một viên gạch, một tấc than của nhà nước chính là cách chúng ta bảo vệ thành quả mà bao người đã ngã xuống mới có được."
4. Giá trị giáo dục và thông điệp gửi gắm thế hệ trẻ
Thông qua cuộc đời và sự hy sinh thầm lặng của ông Trần Văn Thắng, thế hệ đoàn viên, học sinh hôm nay rút ra được những bài học sâu sắc và đầy tính thời đại:
Ý thức bảo vệ của công và tài sản quốc gia: Câu chuyện của ông nhắc nhở chúng ta về trách nhiệm giữ gìn tài sản chung. Trong thời đại ngày nay, đó là ý thức bảo vệ môi trường, bảo vệ các công trình công cộng và tài nguyên của quê hương Quảng Ninh.
Tinh thần cảnh giác và trách nhiệm công dân: Giáo dục thanh niên luôn tỉnh táo trước những cám dỗ và âm mưu phá hoại, giữ vững trật tự an toàn xã hội. Mỗi đoàn viên cần là một "chiến sĩ" trên mặt trận an ninh, bài trừ tệ nạn và xây dựng nếp sống văn minh.
Lòng nhân ái và lối sống vì cộng đồng: Khơi dậy tinh thần sẵn sàng hỗ trợ, giúp đỡ mọi người xung quanh, đặc biệt là trong những hoàn cảnh khó khăn, thiên tai hay dịch bệnh. Lòng tốt và sự tử tế chính là nền tảng để xây dựng một phường Cẩm Phả bình yên và hạnh phúc.
Ông Trần Văn Thắng chính là một "ngôi sao thầm lặng", soi sáng con đường rèn luyện nhân cách cho thế hệ trẻ, thôi thúc các em sống có trách nhiệm hơn với gia đình, cộng đồng và Tổ quốc.



