ÔNG VÀ CHÁU THỜI BÌNH
ÔNG VÀ CHÁU THỜI BÌNH
ÔNG VÀ CHÁU THỜI BÌNH
Một buổi chiều, ông cựu chiến binh ngồi trước hiên nhà.
Đứa cháu hỏi:
“Ông ơi, ngày xưa ông có thích đi bộ đội không?”
Ông cười:
“Thích chứ.”
“Có khổ không?”
“Khổ.”
“Có sợ không?”
“Có.”
“Thế tại sao ông đi?”
Ông nhìn ra cánh đồng.
“Vì lúc ấy đất nước cần.”
Đứa cháu im lặng.
Ông lấy từ trong tủ ra chiếc bi đông cũ.
“Đây là thứ ông mang theo ngày ấy.”
Đứa trẻ cầm lên.
“Bây giờ cháu giữ được không?”
Ông gật đầu.
“Giữ. Nhưng nhớ một điều.”
“Điều gì ạ?”
“Không phải giữ cái bi đông. Phải giữ câu chuyện phía sau nó.”
Đứa cháu chưa hiểu hết.
Nhưng nhiều năm sau, nó sẽ hiểu.
Kỷ vật chỉ là vật.
Điều quý giá nhất là ký ức về những con người đã sống, chiến đấu và hy sinh vì đất nước.



