Ông Văn Công Phương
ông Văn Công Phương, ông sinh năm 1943, khi còn trẻ ông cũng đã từng tham gia vào kháng chiến. Nhưng ông rất ít khi kể lại những chuyện hồi đấy. Những lúc em muốn nghe nội kể lại, nhưng nội chỉ kể qua loa rồi nói “hồi đó đã nghèo đói mà còn chiến tranh, nó cực khổ lắm con”. Nhưng dịp Tết vào mấy năm trước, khi ông chưa đổ bệnh như bây giờ, hôm ấy ba mẹ không có nhà, hai ông cháu cùng ngồi ở bàn uống trà của ông, em thì xem phim, ông thì uống trà xem thời sự. Đột nhiên ông nghe được câu thoại trong phim em xem, dường như ông nhớ lại người bạn cùng ông khi xưa tham gia kháng chiến. Rồi đột nhiên ông muốn kể lại cho em nghe một cách nghiêm túc, về người bạn ấy của ông. Dù ông không còn nhớ rõ những chuyện khi xưa nhưng kỉ niệm cùng người bạn vào thời khó khăn ấy ông vẫn còn nhớ như in.
Nội nói thời đó quang cảnh còn hẻo lánh lắm, nhiều đồng ruộng với kênh rạch lắm. Đường đi thì là đường đất, trời nắng thì bụi mù mịt, trời mưathì lầy lội trơn trượt, đi lại cũng khó khăn. Nhưng chính nơi đây cũng là nơi bộ đội hoạt động và ẩn náu. Nội khi đó còn trẻ, chỉ mới mười mấy tuổi, nhưng ông cũng tham gia vào giúp đỡ bộ đội. Tuy tuổi còn trẻ nhưng ông việc gì cũng muốn xung phong làm giúp các chú bộ đội. Nhờ tính hay giúp đỡ người khác mà nội em quen được người bạn cùng lứa với mình. Nội nói người đó tên là Bình.
Nội nói chú Bình hiền lắm, đã vậy chú còn là người chăm chỉ, có trách nhiệm. Trong đơn vị có việc gì khó, việc gì nặng là chú đều xung phong cùng nội em làm. Vì thế mà nội em và chú mới quen biết nhau. Chú và nội em là người địa phương nên thường dẫn đường cho bộ đội đi qua ruộng, qua mương.
Có những ngày trời mưa như trút, nước ngập tới gần đầu gối, đường đất trơn trượt, ai cũng mệt rã rời. Có vài người lên tiếng muốn dừng lại nghỉ ngơi lấy sức, nhưng chú Bình vẫn im lặng bước tiếp dẫn đường phía trước. Nội em từng hỏi “Sao không ngồi nghỉ mệt chút để lấy sức mà đi tiếp” chú chỉ cười khẽ rồi nói “Tụi mình mà chậm thì lỡ con cháu sau này của mình sẽ khổ thì sao”. Câu nói ấy được thốt ra từ lời của một cậu trai chỉ mới mười mấy tuổi đã khiến nội em nhỡ mãi.
Nội nói có lần cả đơn vị bộ đội phải đi qua một mẫu ruộng. Cả đoàn người vẫn đi như thường lệ, hai người chiến cốt dân địa phương dẫn đường phía trước. Thì đột nhiên có tiếng nổ rúng trời vang lên. Mọi người khi ấy vô cùng hoảng hốt, phải vội tản nhau ra tìm chỗ nấp, nội em cũng vội nấp đi nhưng lại không thấy chú Bình đâu nữa.
Không một ai biết chuyện gì đang diễn ra. Chỉ biết rằng chú Bình là người đầu tiên ra hiệu để mọi người nhanh chóng tìm chỗ nấp an toàn. Nhờ có chú mà cả đơn vị bộ đội đã được an toàn, nhưng còn chú thì... Nói tới đây nội em nghẹn ngào.
Kể đến đấy nội em im lặng một lúc, rồi nội bỗng nói tiếp “ Thời đó chiến tranh khủng khiếp lắm, chung đơn vị cũng chưa chắc đã biết hết tên nhau nên chú Bình cũng ít người nhơ tên chú. Vậy đó, không có chú thì cũng chưa chắc gì có tụi con bây giờ đâu.”
Tuy nội kể chỉ một phần câu chuyện khi đó, nhưng nó khiến em nhớ đến tận bây giờ.
Qua chuyện mà nội em kể lại, em bỗng hiểu ra rằng, để có được cuộc sống bình yên cho chúng ta như hiện nay thì cũng đã có không ít người đã hy sinh. Và trong số đó có chú Bình một người hùng thầm lặng đã góp công để lại sự bình yên cho thế hệ sau như chúng em.



