“Ông vua châm cứu” giàu lòng thương người
khánh
Giáo sư Nguyễn Tài Thu sinh ngày 4/6/1931 tại thôn Kim Hoàng, xã Vân Canh, huyện Hoài Đức, Hà Nội trong một gia đình có truyền thống Nho học.
Năm 1953, sau khi học năm thứ nhất trường Đại học Y khoa trong kháng chiến, ông được cử đi học chuyên về Đông y tại Trung Quốc trong 6 năm.
Khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bùng nổ, ông theo bước chân bộ đội, thanh niên xung phong, cứu chữa thương bệnh binh trong những hoàn cảnh vô cùng gian khổ. Đau nỗi đau của người bệnh, ông đã nghiên cứu phương pháp châm tê mổ thành công cho hàng nghìn trường hợp hiểm nghèo. Ông còn tự châm cho mình bằng những cây kim to và kìm dài để tìm các huyệt đặc hiệu nằm sâu trong cơ thể với bao đau đớn nhằm mục đích chữa liệt cho thương binh.
Năm 1967, Giáo sư đi sâu nghiên cứu châm cứu, sau đó gây dựng Hội Châm cứu Việt Nam và đây chính là nền móng cho Bệnh viện Châm cứu Trung ương sau này. Từ con số không, Hội Châm cứu Việt Nam do Giáo sư khởi xướng đã lên đến 27.300 hội viên. Giáo sư còn mở hơn 500 lớp học truyền nghề cho cả quân y, dân y trên nhiều tỉnh, thành phố, như: Hà Nội, Thanh Hóa, Hải Phòng, Bắc Giang, Kiên Giang…
Những nǎm 1971-1973, ông hoàn thành hai cuốn sách “Tân châm” và “Nghiên cứu châm tê trong phẫu thuật”.
Tuy được biết đến là Giáo sư, bác sĩ nổi tiếng ở Việt Nam và thế giới trong lĩnh vực Đông y, đặc biệt là châm cứu chữa bệnh, nhưng mỗi khi được hỏi về nghề, ông chỉ khiêm tốn tự nhận mình là người thầy thuốc thương người. Với ông, mỗi bệnh nhân được ông cứu sống đều gắn với một câu chuyện xúc động mà ông đã từng viết thành sách. Còn với hàng nghìn bệnh nhân đã từng được ông cứu chữa tại Bệnh viện Châm cứu Trung ương, hình ảnh người thầy thuốc vẫn say mê chữa bệnh miễn phí cho bệnh nhân đã trở nên quá đỗi thân quen.
Cả cuộc đời Giáo sư Tài Thu gắn bó với cây châm, với người bệnh. Ông luôn trăn trở làm thế nào để giúp họ khỏi bệnh và ít tốn kém nhất. Với ông, châm cứu là phương pháp điều trị y học cổ truyền không tốn kém chi phí, không đòi hỏi trang thiết bị hiện đại, mang đến hiệu quả cao, điều trị nhiều bệnh lý cấp và mãn tính.
Bí quyết chữa bệnh của ông không chỉ từ bàn tay vàng và những cây châm "thần kỳ" mà chính là ở tình yêu thương dành cho bệnh nhân. Ông từng tâm sự: làm thầy thuốc, trước hết phải có một trái tim dễ rung động trước nỗi đau của người khác, nhưng để làm thầy thuốc giỏi, cần một cái đầu trí tuệ. Là người trải nghiệm qua gần hết phong ba bão táp cuộc đời, thậm chí có lúc phải đối mặt với đớn đau tưởng như chết đi sống lại, chính nó đã bồi tụ cho tôi thêm mạnh mẽ.



