Ox: Đặng Anh Quân – người đội trưởng cứu hỏa hy sinh giữa biển lửa
Đặng Anh Quân – người đội trưởng cứu hỏa hy sinh giữa biển lửa
Chiều 1/8/2022, trong một vụ cháy lớn tại quán karaoke trên phố Quan Hoa, Hà Nội, Thượng tá Đặng Anh Quân cùng đồng đội đã bước vào nơi nguy hiểm để tìm kiếm, cứu nạn. Các chiến sĩ đã đưa được 8 người ra ngoài an toàn. Nhưng trong lần làm nhiệm vụ ấy, người đội trưởng 45 tuổi cùng Thượng úy Đỗ Đức Việt và Hạ sĩ Nguyễn Đình Phúc đã không thể trở về.
Người đội trưởng luôn ở phía trước
Đặng Anh Quân sinh năm 1977, là Đội trưởng Đội Cảnh sát Phòng cháy, chữa cháy và Cứu nạn, cứu hộ Công an quận Cầu Giấy, Hà Nội. Hơn hai thập kỷ công tác trong lực lượng, anh gắn bó với những vụ cháy, những cuộc tìm kiếm và những lần cứu người trong điều kiện đặc biệt nguy hiểm.
Đối với người lính cứu hỏa, mỗi cuộc gọi báo cháy đều có thể mở đầu cho một cuộc chạy đua với thời gian. Khi nhiều người tìm cách tránh xa ngọn lửa, họ lại phải tiến về phía đó để tìm kiếm người mắc kẹt và khống chế đám cháy.
Với Đặng Anh Quân, nhiệm vụ ấy đã trở thành công việc mà anh theo đuổi trong phần lớn cuộc đời.
Đồng đội nhớ về anh không chỉ ở vai trò người chỉ huy mà còn ở trách nhiệm của một người anh, một người luôn sẵn sàng chia sẻ và cùng đồng đội đối mặt với những thời khắc khó khăn nhất.
Chiều 1/8 và cuộc chiến cuối cùng
Khoảng 13h ngày 1/8/2022, lực lượng chức năng nhận tin báo cháy tại quán karaoke số 231 phố Quan Hoa, quận Cầu Giấy. Trung tâm chỉ huy nhanh chóng điều động các đơn vị PCCC và CNCH đến hiện trường.
Đám cháy diễn biến phức tạp. Lực lượng cứu hỏa phải tiếp cận bên trong tòa nhà để tìm kiếm người mắc kẹt và tổ chức cứu nạn.
Trong quá trình làm nhiệm vụ, nhóm chiến sĩ do Đặng Anh Quân chỉ huy đã đưa được 8 người ra ngoài an toàn. Công việc chưa dừng lại khi bên trong vẫn còn những khu vực cần tiếp tục tìm kiếm.
Nhưng rồi một sự cố nghiêm trọng xảy ra.
Tổ chữa cháy tiếp cận các tầng phía trên thì cầu thang bị sập, khiến đường thoát bị ảnh hưởng. Điều kiện bên trong ngày càng nguy hiểm, dưỡng khí của các chiến sĩ cạn dần.
Ba người lính đã hy sinh.
Đó là Thượng tá Đặng Anh Quân, Thượng úy Đỗ Đức Việt và Hạ sĩ Nguyễn Đình Phúc.
Người con không trở về với mẹ
Phía sau bộ quân phục và những cuộc chiến với giặc lửa là một gia đình nhỏ đang chờ người thân trở về.
Cha mất khi Đặng Anh Quân còn nhỏ. Người mẹ đã một mình nuôi con trưởng thành. Trong những năm tháng công tác, dù công việc bận rộn, Quân vẫn luôn dành sự quan tâm cho mẹ. Có những việc rất đỗi bình thường, như buổi sáng giúp mẹ đưa xe hàng ra đầu ngõ, nhưng sau ngày anh hy sinh lại trở thành những ký ức khiến gia đình không thể nào quên.
Anh ra đi để lại người mẹ, người vợ và hai con.
Với gia đình, ngày 1/8 không chỉ là ngày một người chiến sĩ hy sinh trong khi làm nhiệm vụ. Đó còn là ngày một người con, một người chồng, một người cha mãi mãi không trở về.
Sự hy sinh giữa thời bình
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng sự hy sinh vẫn có thể đến với những người đang làm nhiệm vụ bảo vệ cuộc sống bình yên của nhân dân.
Đặng Anh Quân không đứng trước trận địa bom đạn. Trận chiến của anh là giữa khói, lửa và những tòa nhà đầy nguy hiểm. Vũ khí của người lính cứu hỏa là những trang thiết bị chuyên dụng và bản lĩnh được rèn luyện qua nhiều năm công tác.
Nhưng phía sau tất cả vẫn là một lựa chọn rất giản dị: khi có người cần được cứu, phải tiến vào nơi nguy hiểm.
Chiều hôm ấy, lựa chọn đó đã đưa người đội trưởng đến lần làm nhiệm vụ cuối cùng.
Người ở lại và ký ức về anh
Sau khi ba chiến sĩ hy sinh, trụ sở Đội Cảnh sát PCCC&CNCH Công an quận Cầu Giấy chìm trong không khí đau buồn. Những bộ quân phục, mũ bảo hộ và tư trang của các anh vẫn còn đó, nhưng ba người đồng đội đã không thể trở lại vị trí quen thuộc trong đội hình.
Người dân cũng dành nhiều tình cảm và sự tri ân đối với ba chiến sĩ. Trong lễ tang, những dòng người lặng lẽ đến đặt hoa, thắp hương và tiễn đưa những người mà họ có thể chưa từng gặp mặt nhưng biết rằng đã hy sinh khi đang cứu người.
Với đồng đội, sự mất mát ấy không chỉ được nhớ bằng một ngày tưởng niệm. Đó còn là trách nhiệm tiếp tục công việc mà những người đã nằm xuống chưa thể hoàn thành.
Một cái tên còn ở lại
Đặng Anh Quân đã dành phần lớn tuổi trẻ cho nghề cứu hỏa. Ngày anh hy sinh cũng là ngày chặng đường công tác của người đội trưởng khép lại.
Nhưng câu chuyện về anh không dừng ở đó.
Nó được nhắc lại trong ký ức của người mẹ, người vợ và những đứa con; trong căn phòng làm việc nơi từng có một người đội trưởng; trong những câu chuyện đồng đội kể về một người luôn có mặt khi nhiệm vụ đến.
Và hơn hết, sự hy sinh của anh được nhớ đến bởi kết quả của cuộc chiến cuối cùng: 8 người dân đã được đưa ra khỏi nơi nguy hiểm, trong khi ba người lính cứu hỏa đã không trở về.
Đặng Anh Quân ngã xuống giữa biển lửa, nhưng hình ảnh người đội trưởng bước vào nơi nguy hiểm để cứu người vẫn còn nguyên trong ký ức của đồng đội và nhân dân. Sự hy sinh ấy là một trang buồn của thời bình, đồng thời cũng là minh chứng cho lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm của những người lính luôn đặt sự an toàn của người khác lên trước bản thân mình.



