“Phải tìm cách đánh cho được B-52”
Đó là nhiệm vụ Chủ tịch Hồ Chí Minh giao cho Quân chủng Phòng không-Không quân, sau khi đế quốc Mỹ sử dụng máy bay B-52 ném bom căn cứ Long Nguyên của ta ở Bến Cát, Bình Dương (ngày 18-6-1965) và ném bom ở khu vực Quảng Bình, Quảng Trị (tháng 4-1966).
Chiều 17-9-1967, Trung đoàn được Sở chỉ huy Mặt trận B5 thông báo: “Máy bay B-52 ra đánh Vĩnh Linh...”. Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 84 Nguyễn Đình Phiên lệnh đơn vị vào cấp 1. Ít phút sau, trên màn hình ra-đa xuất hiện tín hiệu nhiễu. Bằng kinh nghiệm từ những trận đánh trước, kíp chiến đấu khẳng định đó là tín hiệu từ máy bay B-52. Khi mục tiêu vào khu vực hỏa lực, các tham số ổn định, Tiểu đoàn trưởng Nguyễn Đình Phiên ra lệnh: “Phóng”! 2 quả đạn tên lửa lao lên không trung, sau ít giây ánh sáng chớp lóe trên bầu trời, chiếc B-52 bốc cháy và lao xuống vùng biển Cửa Việt. Đây là chiếc B-52 đầu tiên của không quân Mỹ bị quân ta bắn rơi.
Niềm vui vỡ òa trên từng gương mặt sạm đen của cán bộ, chiến sĩ. Vài chục phút sau, tốp máy bay B-52 tiếp tục bay vào đánh phá. Lúc này, Tiểu đoàn 84 chỉ còn duy nhất 1 quả đạn tên lửa trên bệ phóng, nhưng vẫn hạ gục thêm 1 máy bay B-52. Quân và dân hai bên bờ sông Bến Hải vui mừng, phấn khởi khi nghe tin “pháo đài bay” của Mỹ bốc cháy trên bầu trời Quảng Trị. Bác Hồ gửi điện khen quân và dân Vĩnh Linh đã lập công xuất sắc, bắn rơi 2 chiếc máy bay B-52. Trung đoàn Tên lửa 238 đã thực hiện xuất sắc chỉ đạo của Chủ tịch Hồ Chí Minh: “Phải tìm cách đánh cho được B-52”.



