Cựu chiến binh

Phạm Đức Thành (1948)

Hưng Yên14/12/2025Nguyễn Khánh An 5A (trường tiểu học Thuỵ Xuân xã Đông Thuỵ Anh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong ký ức của chú Thành, những ngày vượt sông Cửa Việt năm 1972 luôn hiện lên như một thước phim vừa dữ dội, vừa nghẹn ngào. Đó là những ngày tháng mà mỗi chuyến vượt sông đều có thể là chuyến đi không trở lại. Nghe chú kể, em mới hiểu rằng chiến tranh không chỉ ác liệt trên mặt trận bộ binh, mà mặt trận đường sông cũng nguy hiểm và khốc liệt không kém.

Khi ấy, sông Cửa Việt bị địch kiểm soát rất chặt chẽ. Tàu chiến, pháo sáng và súng máy luôn rình rập trên khắp dòng sông. Nhiệm vụ của đơn vị chú là vận chuyển vũ khí, lương thực từ hậu phương sang tiền tuyến — một nhiệm vụ thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng. Để tránh sự phát hiện của kẻ thù, các chú phải dùng những chiếc thuyền nhỏ, ngụy trang bằng bè tre, lá dừa, hòa mình vào bóng tối của đêm đen.

Ban đêm, mặt sông lạnh buốt. Gió thổi hun hút, sóng vỗ vào mạn thuyền nghe như tiếng trống dồn dập trong lòng người. Mỗi nhịp chèo đều phải thật nhẹ, thật khẽ. Chỉ cần một tiếng động mạnh, một mái chèo va vào nước quá lớn cũng có thể khiến cả đơn vị rơi vào nguy hiểm. Ai nấy đều nín thở, căng mắt nhìn phía trước, tay chèo mà tim đập thình thịch.

Có những đêm căng thẳng đến nghẹt thở. Pháo sáng của địch bất ngờ bắn lên, soi trắng cả dòng sông. Cả đơn vị phải lập tức nép sát vào bờ, nằm im như hòa vào bóng tối, không ai dám cử động hay thở mạnh. Có chuyến đang chèo giữa dòng thì nghe tiếng máy tàu địch rền vang tiến lại gần. Trong giây phút sinh tử ấy, các chú phải thả lỏng tay chèo, để thuyền trôi theo dòng nước, giả như chỉ là một mảnh bè vô tri. Chỉ đến khi tàu địch đi xa, mọi người mới dám tiếp tục hành trình.

Có những đồng đội của chú đã bị trúng đạn ngay trên sông. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, họ vẫn cố gắng giữ vững tay lái, đưa thuyền cập bờ an toàn cho đồng đội. Chỉ khi hoàn thành nhiệm vụ, họ mới gục xuống vì đau đớn. Những câu chuyện ấy khiến em lặng người, bởi sự hi sinh của các chú diễn ra âm thầm, không ồn ào, nhưng vô cùng lớn lao.

Nghe chú Thành kể lại, em mới thấu hiểu rằng chính những người lính làm nhiệm vụ trên sông nước đã nối liền hậu phương với tiền tuyến, đem theo niềm tin, vũ khí và hy vọng cho chiến trường. Họ đã đối mặt với hiểm nguy mỗi đêm, chấp nhận đánh đổi cả tính mạng để đất nước có ngày hòa bình.

Là một học sinh lớp 7, khi được nghe những câu chuyện ấy, em càng thêm trân trọng cuộc sống yên bình hôm nay. Em hiểu rằng từng dòng sông, từng tấc đất của quê hương đều đã thấm mồ hôi, nước mắt và cả máu của cha ông. Những chuyến vượt sông Cửa Việt năm xưa không chỉ là ký ức chiến tranh, mà còn là bài học sâu sắc về lòng dũng cảm, tinh thần trách nhiệm và tình yêu Tổ quốc.

Em tự nhủ sẽ cố gắng học tập thật tốt, sống ngoan ngoãn, biết yêu thương và sẻ chia, để xứng đáng với sự hi sinh thầm lặng của những người lính trong thời hoa lửa ấy — những con người đã viết nên hòa bình cho hôm nay bằng chính cuộc đời mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn