PHẠM ĐỨC TRUNG CỰU CHIẾN BINH (2)

Chúng ta thường nói về thanh xuân như những chuyến đi, những hoài bão rực rỡ. Nhưng các bạn có biết, có một thế hệ, thanh xuân của họ là "vác pháo xuyên rừng", là "những cơn sốt rét rừng ngắt quãng" và là "lý tưởng giữ bình yên cho Tổ quốc"?
Hôm nay, hãy cùng Ban Chấp hành Chi đoàn trường TH Chu Văn An ngược dòng thời gian qua lời kể của một bác cựu chiến binh – người đã dành trọn những năm tháng đẹp nhất (1982 - 1989) nơi chiến trường khốc liệt. Đó chính là bác Phạm Đức Trung sinh năm 1965, hiện đang sinh sống tại ấp Hải An, xã Long Hải.
📍 Từ giảng đường đến biên giới phía Bắc
Năm 1982, ở tuổi 18 – cái tuổi đẹp nhất đời người, sau khi học xong cấp 3, bác thi đậu cấp 3 vào Trường Sĩ quan Pháo binh (Sơn Tây – Hà Nội). Trong thời gian học 3 năm, trước khi ra trường, vào tháng 3 năm 1985, bác đã đi thực tế về các đơn vị ở biên giới phía Bắc tại Bát Xát, Lào Cai; vùng giáp biên giới Việt Nam - Trung Quốc.
• Tình hình biên giới: Thời điểm đó quan hệ hai nước rất căng thẳng, pháo 130 của hai bên luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.
• Đời sống gian khổ: Chiến sĩ thời đó ăn uống thiếu thốn, thực phẩm chủ yếu là cá khô, nước mắm khô và thịt hộp (mỗi người 1kg/tháng). Do không tăng gia được ở rừng núi nên phải đi tìm rau rừng dọc suối để ăn.
📍 1500 ngày đêm tại "tử địa" Campuchia
Tháng 9 năm 1985: Sau khi tốt nghiệp với quân hàm Trung úy, ông được điều động về Quân khu 9, thuộc Sư đoàn 339 đóng tại tỉnh Pursat, Campuchia.
Nhiệm vụ: Sư đoàn đóng sâu trong rừng để chốt giữ biên giới, chống lại lực lượng Khmer Đỏ (Pôn Pốt) đang hoạt động dọc biên giới Thái Lan.
Hành quân khắc nghiệt: Từ khu dân cư vào đến cứ của sư đoàn dài 240km đường rừng. Nếu hành quân bộ phải mất 5 ngày rưỡi, còn đi ô tô mất khoảng 2 ngày. Dọc đường đi, các đơn vị chốt chặn thường xuyên giúp đỡ, chia sẻ cơm nước và thịt hộp cho anh em hành quân.
📍 Những mất mát và khó khăn nơi rừng sâu
• Hiểm nguy: Ngoài súng đạn, mối đe dọa lớn nhất là mìn (của cả ta và địch) và đặc biệt là sốt rét.
• Căn bệnh sốt rét: Các chiến sĩ phải uống thuốc sốt rét hàng ngày, quanh năm suốt tháng đến mức da dẻ vàng vọt, người ốm yếu. Nguy hiểm nhất là sốt ác tính và sốt đái huyết cầu tố (vỡ mạch máu thận), có những người khỏe mạnh nhưng chỉ sau 2-3 ngày sốt là hy sinh.
• Vận tải đạn pháo: Vào mùa mưa, xe không thể chuyển đạn, sư đoàn phải huy động hàng trăm người đi bộ quãng đường 30-40km để vác đạn. Mỗi người chỉ vác được một quả đạn pháo từ sáng đến tối mới tới nơi để chuẩn bị cho các trận đánh sang phía biên giới Thái Lan.
• Tháng 12 năm 1989: Khi quân đội Campuchia đã lớn mạnh và có sự can thiệp của lực lượng giữ gìn hòa bình quốc tế, toàn bộ quân tình nguyện Việt Nam rút về nước.
📷 Những bức ảnh "biết nói"
Nhìn vào những tấm ảnh đen trắng đã cũ này, chúng ta thấy gì?
• Là những nụ cười hiền hậu của những chàng trai mươi tuổi dù bụng đói, thân gầy.
• Là tình đồng đội chia nhau từng miếng thịt hộp, từng bát cơm nắm dọc đường hành quân.
• Là đôi chân trần nhưng đã bước đi những bước vĩ đại để bảo vệ hòa bình.
✨ Lời nhắn gửi cho chúng ta hôm nay
Chiến tranh đã lùi xa, bác trở về với cuộc sống đời thường sau đợt rút quân cuối cùng năm 1989. Nhưng câu chuyện của bác nhắc nhở thế hệ trẻ chúng ta rằng: Hòa bình hôm nay được đổi bằng máu, mồ hôi và cả tuổi trẻ của một thế hệ đi trước.
💪 Là đoàn viên thanh niên thế hệ mới, chúng ta hãy sống sao cho xứng đáng với những "thời hoa lửa" ấy!



