Cựu chiến binh

Phạm Hữu Đức

"Hồi đó còn nhỏ, chưa hiểu chiến tranh là gì, chỉ biết quê hương cần mình thì mình làm thôi"

An Giang02/07/2026Nguyễn Thị Anh Đào (Trường THPT Sóc Sơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
Phạm Hữu Đức

"Hồi đó còn nhỏ, chưa hiểu chiến tranh là gì, chỉ biết quê hương cần mình thì mình làm thôi." Câu nói mộc mạc của cựu chiến binh Phạm Hữu Đức đã mở đầu cho cuộc trò chuyện đầy xúc động, gợi lại cả một thời tuổi trẻ gắn với khói lửa, gian khổ và nghĩa tình đồng đội. Sinh năm 1954, hiện đang sinh sống tại tổ 4, ấp Mỹ Phú, xã Mỹ Thuận, khi mới 14–15 tuổi, cậu thiếu niên Phạm Hữu Đức đã bắt đầu góp sức cho cách mạng bằng những công việc thầm lặng nhưng đầy nguy hiểm, thực hiện công tác hành mua thuốc cho cán bộ, len lỏi qua từng vùng địch kiểm soát với trái tim đập rộn ràng nhưng không một lần chùn bước. Chính những tháng ngày ấy đã gieo vào ông hạt giống của lòng yêu nước và tinh thần cống hiến. Năm 1974, ông chính thức đi theo bộ đội K8, đảm nhận việc nấu cơm, đánh cá nuôi sống đồng đội giữa chiến khu. Tưởng chừng đơn giản, nhưng mỗi bữa cơm nóng giữa rừng sâu là cả một sự hi sinh thầm lặng, là hậu phương nhỏ bé góp phần giữ sức chiến đấu cho đồng đội ngày đêm cầm súng. Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông trở về và làm công an xã tiếp tục cống hiến bằng trách nhiệm giữ gìn an ninh cho bà con xóm làng. Rồi khi tiếng gọi tổng động viên vang lên, không một chút do dự, ông hăng hái nhập ngũ, được biên chế vào đội pháo binh, một vị trí đòi hỏi bản lĩnh và kỷ luật thép. Ba tháng trong pháo binh, ông được rút về bộ binh và bắt đầu hành trình sang chiến trường Campuchia, trực tiếp chiến đấu chống quân Pol Pot tàn bạo. Đêm vượt sông Vĩnh Tế vào khoảng 11–12 giờ khuya, bóng tối dày đặc bao phủ mặt sông, tiếng nước chảy hòa cùng nhịp thở nén chặt của những người lính trẻ. Đến điểm tập kết tại chợ Tăng Bon, tỉnh Kampot, ông cùng đồng đội đào giao thông hào, nằm im chờ lệnh trong đêm tối lặng như tờ. Gần rạng sáng, lệnh tiến công phát ra. Tiếng súng nổ vang xé tan màn đêm. Chỉ sau chưa đầy hai tiếng đồng hồ giao tranh ác liệt, ông trúng thương ở bắp chân và được đồng đội đưa về Hòn Heo điều trị. Hai mươi ngày nằm viện, mỗi ngày là một lần ông nhớ đến những người đồng đội vẫn còn đang chiến đấu nơi đất khách.

Nhắc đến những tháng ngày ở Campuchia, giọng ông trầm xuống: "Ăn uống thiếu thốn lắm, chủ yếu là rau khoai mì, rau rừng luộc chấm nước muối, vậy mà vẫn chiến đấu được." Câu nói bình thản nhưng chứa đựng cả một trời gian khổ mà thế hệ hôm nay khó có thể hình dung hết. Sau khi hồi phục, ông tiếp tục giải phóng tại Kiên Lương trong mùa nước nổi năm 1978. Đến năm 1980, ông xuất ngũ trở về địa phương, tiếp tục cống hiến trong công tác ấp suốt nhiều thập kỷ, cho đến khi về hưu năm 2012, khép lại hành trình gần cả cuộc đời dành cho Tổ quốc và bà con. Trong cuộc sống đời thường, ông vẫn giữ nguyên phong cách giản dị, chân chất của người lính năm xưa. Nhìn lại chặng đường đã qua, ông không kể về những vất vả hay mất mát bằng sự than thở, mà bằng nụ cười hiền, nụ cười của người đã sống trọn vẹn với lý tưởng của tuổi trẻ, đã góp phần nhỏ bé vào ngày đất nước hòa bình. Hôm nay, chúng em đoàn viên chi đoàn 11A3, trường THPT Sóc Sơn được đến tận nhà chú tại tổ 4, ấp Mỹ Phú, xã Mỹ Thuận để lắng nghe chú kể về những năm tháng không thể nào quên ấy. Những ký ức của chú không chỉ là lịch sử, mà còn là bài học sống động nhất về lòng yêu nước, về sự hi sinh và về trách nhiệm của mỗi người trẻ hôm nay với mảnh đất mình đang sống. Câu chuyện của cựu chiến binh Phạm Hữu Đức là lời nhắc nhở sâu sắc với thế hệ trẻ: hòa bình không phải điều hiển nhiên, mà được đánh đổi bằng máu xương và tuổi trẻ của biết bao lớp người đi trước. Trân trọng hòa bình, sống có trách nhiệm và không ngừng cống hiến đó là cách đẹp nhất để tri ân những người như chú./-strong/-heart:>:o:-((:-h


Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn