Podcast

PHẠM NGỌC ĐA - NGƯỜI ANH HÙNG TRẺ TUỔI VÙNG ĐẤT TIÊN LÃNG

Phạm Ngọc Đa sinh năm 1938 tại thôn Phác Xuyên, xã Bạch Đằng, huyện Tiên Lãng, thành phố hải Phòng nay là thôn Phác Xuyên xã Tân Minh, thành phố Hải Phòng. Giữa những trang sử vàng của dân tộc, có những cái tên không thật quen thuộc với tất cả mọi người, nhưng lại lấp lánh như ngọn lửa âm thầm cháy sáng. Anh hùng liệt sĩ Phạm Ngọc Đa - chàng chiến sĩ trẻ sinh ra trên mảnh đất nông thôn chất phác - chính là một trong những ngọn lửa như thế. Dẫu tuổi đời còn rất trẻ, anh đã kịp để lại phía sau mìn

Hải Phòng13/01/2026Nguyễn Tuệ Châu (Đoàn xã Tiên Minh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
PHẠM NGỌC ĐA - NGƯỜI ANH HÙNG TRẺ TUỔI VÙNG ĐẤT TIÊN LÃNG

Phạm Ngọc Đa sinh năm 1938 tại thôn Phác Xuyên, xã Bạch Đằng, huyện Tiên Lãng, thành phố hải Phòng nay là thôn Phác Xuyên xã Tân Minh, thành phố Hải Phòng. Giữa những trang sử vàng của dân tộc, có những cái tên không thật quen thuộc với tất cả mọi người, nhưng lại lấp lánh như ngọn lửa âm thầm cháy sáng. Anh hùng liệt sĩ Phạm Ngọc Đa - chàng chiến sĩ trẻ sinh ra trên mảnh đất nông thôn chất phác - chính là một trong những ngọn lửa như thế. Dẫu tuổi đời còn rất trẻ, anh đã kịp để lại phía sau mình một câu chuyện lay động trái tim bao thế hệ.

Phạm Ngọc Đa bước vào quân ngũ khi đồng bằng còn chìm trong bom đạn, khi tiếng máy bay gầm rú mỗi đêm đã trở thành nỗi ám ảnh quen thuộc. Ấy vậy mà ở chàng trai ấy, người ta vẫn luôn nhìn thấy một nụ cười hiền, một dáng vẻ điềm đạm và sự lạc quan giản dị. Đa thường nói với đồng đội:

“Chúng ta chiến đấu để rồi mai này, trẻ con được ngủ một giấc ngon không còn tiếng bom.”

Trong một trận đánh ác liệt, đơn vị của anh bị địch phục kích. Hỏa lực mạnh khiến đường liên lạc bị cắt đứt, nhiều chiến sĩ bị thương. Trước tình thế ấy, Phạm Ngọc Đa xung phong lao lên, dùng thân mình che chở cho đồng đội đang bị kẹt giữa lằn đạn. Anh mang theo quyết tâm đơn giản mà thiêng liêng: bằng mọi giá phải giữ được lực lượng và đường tiến quân.

Trong khoảnh khắc sinh tử, khi quả lựu đạn địch ném tới vị trí chiến sĩ trẻ phía sau, anh đã không một giây do dự. Đa lao đến, lấy thân mình che trọn tiếng nổ dữ dội, bảo vệ đồng đội khỏi hiểm nguy. Sự hy sinh ấy diễn ra trong giây lát – nhanh như một cái chớp mắt – nhưng để lại dư âm bất tử trong lòng những người chứng kiến.

Hôm anh ngã xuống, tuổi đời còn chưa kịp chạm đến những ước mơ rất trẻ. Một mái nhà tôn cũ, một người mẹ già trông hướng cửa, và bao dự định bình thường như bao thanh niên khác… đều dang dở. Nhưng chính sự dở dang ấy lại làm câu chuyện về anh thêm xúc động – bởi anh đã chọn hy sinh phần mình để dành trọn vẹn bình yên cho người khác..

Sau chiến tranh, đồng đội và nhân dân địa phương đã dựng lên bia tưởng niệm nhỏ giữa làng. Không cao lớn, không hào nhoáng, nhưng mỗi khi gió chiều xào xạc qua hàng tre, người ta như nghe thấy lời anh thì thầm:

“Chỉ cần đất nước bình yên, mọi hy sinh đều xứng đáng.”

Ngày hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, khi trẻ nhỏ đã có thể ngủ ngon trong căn nhà sáng đèn, câu chuyện về anh hùng Phạm Ngọc Đa vẫn được kể lại như một lời nhắc nhở dịu dàng mà mạnh mẽ:

Bình yên chúng ta đang có được đánh đổi bằng máu, bằng tuổi trẻ, bằng cả những nụ cười chưa kịp nở trọn của bao người. Nhắc tới anh là nhắc tới tinh thần quả cảm, sự cống hiến thầm lặng và vẻ đẹp của lòng nhân ái giữa chiến trường khốc liệt. Và cũng là để chúng ta – những người đang sống trong hòa bình – biết trân trọng hơn từng phút giây hiện tại, biết sống tử tế, và gìn giữ đất nước như cách mà anh đã gửi gắm bằng chính sinh mệnh của mình.

Thế hệ hôm nay và mai sau nguyện sống xứng đáng với sự hy sinh ấy- giữ trọn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn