PHẠM NGỌC KHÁNH – BA LẦN BỊ THƯƠNG VẪN XUNG PHONG ĐÁNH CHIẾM ĐIỂM CAO 689
Phạm Ngọc Khánh sinh năm 1942, quê xã Nam Nhuế, huyện Nam Thanh, tỉnh Hải Hưng, nhập ngũ tháng 10 năm 1962. Trong trận đánh điểm cao 689 ngày 28-6-1968 thuộc Chiến dịch Khe Sanh, người trung đội trưởng trẻ đã dẫn đầu đơn vị vượt bom đạn, bãi mìn và hàng rào tiến vào căn cứ đối phương. Ba lần bị thương, ông vẫn tiếp tục chỉ huy, tự mình tiêu diệt hỏa điểm đại liên cản đường tiến quân. Phạm Ngọc Khánh hy sinh khi đơn vị hoàn toàn làm chủ điểm cao 689. Riêng ông diệt 26 lính Mỹ, phá hủy 4 hầm. Ngày 15-2-1970, ông được truy tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Phạm Ngọc Khánh sinh năm 1942 tại xã Nam Nhuế, huyện Nam Thanh, tỉnh Hải Hưng. Sinh ra trong một gia đình có truyền thống cách mạng và lớn lên trên miền Bắc, ông sớm được bồi dưỡng lý tưởng của người thanh niên trong những năm đất nước còn chia cắt.
Tháng 10 năm 1962, Phạm Ngọc Khánh nhập ngũ.
Trong quân đội, ông nổi bật bởi tinh thần học tập, rèn luyện và mong muốn được trực tiếp vào chiến trường miền Nam. Qua quá trình công tác và chiến đấu, Phạm Ngọc Khánh trưởng thành, trở thành Thiếu úy, Trung đội trưởng bộ binh Đại đội 10, Tiểu đoàn 3, Trung đoàn 246, chiến đấu trên Mặt trận Đường số 9.
Ở người trung đội trưởng trẻ ấy, đồng đội nhận thấy một phẩm chất đặc biệt: khi bước vào trận đánh, ông luôn chủ động tiến lên phía trước. Ngay cả khi bị thương, Phạm Ngọc Khánh vẫn không dễ dàng rời khỏi vị trí chiến đấu.
Tinh thần ấy được thể hiện rõ nhất trong trận đánh cuối cùng của cuộc đời ông.
Ngày 28 tháng 6 năm 1968.
Chiến trường Khe Sanh.
Mục tiêu của đơn vị là điểm cao 689.
Đây là một trận đánh quyết liệt. Hỏa lực từ trong căn cứ kết hợp với máy bay liên tục đánh xuống nhằm ngăn chặn đội hình tiến công.
Phía trước Phạm Ngọc Khánh và đồng đội không chỉ có hỏa lực đối phương mà còn là bãi mìn và những lớp hàng rào dây thép gai.
Muốn tiến lên, phải mở được cửa.
Giữa bom đạn, Phạm Ngọc Khánh dẫn đầu một tổ lao lên phía trước.
Họ vượt qua bãi mìn, tiếp cận hàng rào.
Ông cùng đồng đội nhanh chóng phá hai lớp rào dây thép gai, mở đường cho trung đội tiến vào.
Cửa mở vừa hình thành, Phạm Ngọc Khánh lập tức chỉ huy đơn vị phát triển sâu vào bên trong.
Đối phương chống trả quyết liệt.
Hỏa lực từ nhiều hướng cùng lúc bắn vào đội hình tiến công. Trong tình thế ấy, người trung đội trưởng phải vừa chiến đấu, vừa quan sát toàn bộ trận địa.
Phạm Ngọc Khánh bình tĩnh xác định từng hỏa điểm.
Ông chỉ mục tiêu cho các tiểu đội tập trung tiêu diệt, từng bước đưa đội hình tiến sâu hơn.
Giữa lúc trận đánh đang diễn ra ác liệt, Phạm Ngọc Khánh bị thương vào đầu.
Nhưng ông không rời trận địa.
Người trung đội trưởng tiếp tục xông xáo giữa đội hình, chỉ huy chiến sĩ thọc sâu, chia cắt lực lượng đối phương.
Khi cần, ông trực tiếp cầm tiểu liên và lựu đạn đánh vào những hầm ngầm trước mặt.
Rồi Phạm Ngọc Khánh bị thương lần thứ hai.
Lần này vết thương khiến ông ngất đi.
Trận chiến vẫn tiếp diễn.
Khi tỉnh lại, thay vì rút về phía sau, ông tiếp tục chỉ huy đơn vị tiến công.
Phía trước lúc ấy xuất hiện một trở ngại đặc biệt nguy hiểm.
Từ một hầm ngầm, một khẩu đại liên liên tục bắn ra, chặn đường tiến của quân ta.
Nếu hỏa điểm này không bị dập tắt, đội hình rất khó tiếp tục phát triển.
Phạm Ngọc Khánh lúc này đã mang trên người hai vết thương.
Ông vẫn quyết định tiến lên.
Không còn có thể vận động như lúc đầu trận đánh, người trung đội trưởng trườn từng đoạn về phía ổ đại liên.
Khoảng cách dần thu hẹp.
Khi đến đủ gần, Phạm Ngọc Khánh dùng lựu đạn đánh vào hỏa điểm.
Khẩu đại liên bị dập tắt.
Con đường phía trước được mở.
Các chiến sĩ trong trung đội tiếp tục xông lên, phát triển tiến công.
Trận đánh bước vào thời điểm quyết định.
Cuối cùng, lực lượng ta đánh chiếm hoàn toàn điểm cao 689.
Nhưng cũng chính trong những thời khắc ấy, Phạm Ngọc Khánh bị thương lần thứ ba.
Lần này, ông không thể đứng dậy thêm một lần nữa.
Người trung đội trưởng đã anh dũng hy sinh ngay trên điểm cao mà ông cùng đồng đội vừa chiến đấu để giành được.
Kết thúc trận đánh, trung đội do Phạm Ngọc Khánh chỉ huy đã diệt 60 lính Mỹ, phá hủy 5 lô cốt và 13 hầm, góp phần vào thắng lợi chung của đơn vị.
Riêng Phạm Ngọc Khánh được ghi nhận diệt 26 lính Mỹ và phá hủy 4 hầm.
Nhưng những con số chưa phải điều đáng nhớ nhất trong câu chuyện về ông.
Điều còn lại là hình ảnh của một người trung đội trưởng đi đầu qua bãi mìn và hàng rào thép gai; bị thương ở đầu vẫn tiếp tục chỉ huy; bị thương lần thứ hai đến mức ngất đi nhưng khi tỉnh lại vẫn trở về với trận đánh.
Và khi một khẩu đại liên từ hầm ngầm chặn đứng đường tiến của đồng đội, người chiến sĩ đã mang hai vết thương ấy vẫn trườn về phía trước, tiếp cận mục tiêu và dùng lựu đạn dập tắt hỏa điểm.
Đến khi điểm cao 689 hoàn toàn được đánh chiếm, ông mới ngã xuống bởi vết thương thứ ba.
Phạm Ngọc Khánh được tặng Huân chương Chiến công giải phóng hạng Nhất.
Ngày 15 tháng 2 năm 1970, Chính phủ Cách mạng lâm thời Cộng hòa miền Nam Việt Nam truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân giải phóng.
Phạm Ngọc Khánh hy sinh khi mới khoảng 26 tuổi. Trận đánh điểm cao 689 trở thành trận đánh cuối cùng, đồng thời cũng là nơi thể hiện rõ nhất phẩm chất của người trung đội trưởng trẻ: ba lần bị thương nhưng vẫn không rời đội hình, chiến đấu cho đến khi mục tiêu được hoàn toàn làm chủ.



