PHẠM NGỌC THẠCH – NGƯỜI BÁC SĨ KHÔNG RỜI CHIẾN TRƯỜNG

Phạm Ngọc Thạch sinh năm 1909 tại Sài Gòn, là một bác sĩ và nhà hoạt động cách mạng. Khi đất nước bước vào những năm tháng chiến tranh, ông không lựa chọn cuộc sống bình yên của một người thầy thuốc mà quyết định đem kiến thức và chuyên môn của mình phục vụ cách mạng. Với ông, cứu chữa người bệnh cũng là một cách để góp sức cho đất nước trong những ngày gian khó.

Trong kháng chiến, Phạm Ngọc Thạch đảm nhiệm nhiều công việc quan trọng trong ngành y tế và có những đóng góp lớn cho việc chăm sóc sức khỏe cán bộ, chiến sĩ và nhân dân. Ông nhiều lần đi vào những vùng chiến trường nguy hiểm, trực tiếp nghiên cứu và tổ chức công tác phòng chống bệnh tật. Năm 1968, trong một chuyến công tác tại chiến trường miền Nam, ông hy sinh. Người bác sĩ đã dành phần lớn cuộc đời mình để cứu người cuối cùng lại nằm xuống giữa nơi mà ông vẫn đang cố gắng bảo vệ sự sống cho những người khác.
Câu chuyện về Phạm Ngọc Thạch nhắc chúng ta rằng mỗi người đều có thể cống hiến cho đất nước bằng chính khả năng của mình. Có người cầm súng nơi chiến trường, có người cầm bút, có người cầm trên tay những dụng cụ y khoa để giành lại sự sống cho đồng bào. Hôm nay, khi chúng ta được học tập và làm việc trong hòa bình, điều đẹp nhất có lẽ là biết sử dụng kiến thức của mình để giúp ích cho người khác. Bởi một cuộc đời ý nghĩa không nhất thiết phải làm nên những điều thật lớn lao, mà có thể bắt đầu từ việc mình trở thành người có ích ở nơi mình đang đứng.



