Phạm Ngọc Thảo – người đi vào lòng đối phương
Phạm Ngọc Thảo (1922-1965) xuất thân trong một gia đình Công giáo trí thức ở Nam Bộ. Tháng 8-1945, ông tham gia giành chính quyền tại Sài Gòn; năm 1946 được cử ra Bắc học Trường Võ bị Trần Quốc Tuấn. Sau khi trở lại Nam Bộ, ông hoạt động ở Khu 8, Khu 9; cuối năm 1947 được giao làm Trưởng phòng Mật vụ Nam Bộ. Năm 1949, ông làm Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 410 chủ lực Khu 9.
Sau Hiệp định Genève năm 1954, nhiệm vụ của Phạm Ngọc Thảo thay đổi hoàn toàn.
Ông không tập kết ra Bắc.
Ông ở lại miền Nam.
Tổ chức giao cho ông một nhiệm vụ đặc biệt: hoạt động đơn tuyến, luồn sâu vào bộ máy chính quyền Sài Gòn.
Đó là công việc cực kỳ nguy hiểm.
Người lính ngoài mặt trận có đồng đội bên cạnh.
Người hoạt động tình báo thì nhiều khi chỉ có chính mình.
Một sai lầm có thể khiến cả cuộc đời chấm dứt.
Phạm Ngọc Thảo dựa vào thân thế, quan hệ xã hội và vị trí của mình để từng bước đi sâu vào bộ máy đối phương. Sau này, ông được giao giữ nhiều chức vụ trong chính quyền Sài Gòn, trong đó có chức Tỉnh trưởng Kiến Hòa.
Điều đặc biệt là ông không chỉ thu thập tin tức.
Ông còn tìm cách tác động đến hoạt động của đối phương từ bên trong.
Đây chính là lý do các tài liệu lịch sử gọi ông là một trường hợp tình báo đặc biệt.
Một người lính cầm súng có thể đối diện với kẻ thù trước mặt.
Phạm Ngọc Thảo phải sống ngay giữa lòng đối phương mà không được để lộ mình.



