Bài viết

Phạm Thị Mật – Dấu Ấn Một Người Mẹ Qua Hai Cuộc Kháng Chiến

Gia Lai14/06/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra trong cảnh nước mất, nhà tan, bà mẹ Việt Nam anh hùng Phạm Thị Mật (làng Liễu Điện, xã Cao Minh, Vĩnh Bảo) đã trải qua cả một đời lam lũ, cơ cực. Tuổi thơ mẹ gắn với cảnh đi ở, làm thuê để mưu sinh; đến khi lập gia đình, cuộc sống vẫn không thoát khỏi vòng nghèo khó. Nắng mưa dãi dầu, mẹ phải dậy từ sớm, đi hàng kilômét đánh dậm, mò cua, bắt ốc đổi từng bát gạo nuôi con. Cả một đời tảo tần mà cái nghèo, cái đói vẫn bám riết không buông.

Cách mạng Tháng Tám năm 1945 thành công, cuộc sống gia đình mẹ có phần đổi khác. Nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì kháng chiến chống Pháp bùng nổ, đất nước lại bước vào những năm tháng chiến tranh khốc liệt. Thấu hiểu nỗi đau mất nước và khát vọng độc lập, mẹ đã động viên người con trai cả Phạm Thành Chẩn, mới 16 tuổi, lên đường nhập ngũ. Năm 1952, anh đã anh dũng hy sinh, để lại nỗi đau không gì bù đắp được trong lòng mẹ.

Hòa bình lập lại ở miền Bắc, gia đình mẹ có ruộng cày, con cái được đến trường. Nhưng đất nước vẫn còn chia cắt, miền Nam còn chìm trong bom đạn. Nén lại nỗi đau mất con, mẹ tiếp tục động viên hai người con là Phạm Thành Đằng và Phạm Thành Hằng lên đường vào Nam chiến đấu. Cả hai anh lần lượt ngã xuống vào năm 1964 và 1972.

Ba lần tiễn con ra trận, ba lần nhận tin con hy sinh, nỗi đau ấy như xé lòng người mẹ. Có những đêm dài, mẹ khóc đến cạn nước mắt, chỉ còn lại sự lặng câm và trống vắng. Đến ngày đất nước thống nhất, khi nhiều gia đình sum vầy đoàn tụ, nỗi đau trong mẹ lại càng sâu hơn, bởi những người con yêu quý mãi mãi không trở về.

Thời gian trôi qua, cùng với sự quan tâm của chính quyền, đoàn thể và bà con xóm giềng, mẹ dần vơi bớt nỗi đau. Ở tuổi xế chiều, mẹ vẫn minh mẫn, vẫn thường nhắc nhở con cháu sống tử tế, có ích, giữ gìn đạo đức và truyền thống gia đình. Mẹ sống cùng người con út Phạm Thành Hòe và được đơn vị xí nghiệp xếp dỡ Cảng Chùa Vẽ phụng dưỡng, chăm sóc.

Những dịp lễ Tết hay lúc ốm đau, mẹ luôn được các tổ chức, đoàn thể và địa phương thăm hỏi, động viên. Nhà nước đã phong tặng mẹ danh hiệu cao quý “Bà mẹ Việt Nam anh hùng”, ghi nhận sự hy sinh to lớn của mẹ đối với Tổ quốc.

Đó không chỉ là sự tri ân, mà còn là đạo lý ngàn đời của dân tộc Việt Nam: “Uống nước nhớ nguồn”, “Ăn quả nhớ người trồng cây”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn