Bài viết

Phạm Tuân – ĐÊM KHÔNG CÓ ĐƯỜNG LÙI

Đà Nẵng14/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tháng 12 năm 1972, bầu trời miền Bắc không còn là bầu trời yên bình. Những tốp máy bay B-52 gầm rú trong đêm, từng loạt bom trút xuống như xé nát cả không gian. Mặt đất rung lên, ánh lửa bùng lên từ những khu dân cư, và mỗi đêm trôi qua đều để lại phía sau những khoảng trống không thể lấp đầy.

Trong hoàn cảnh ấy, Phạm Tuân nhận lệnh cất cánh.

Ông hiểu rất rõ điều gì đang chờ mình phía trước. Đối đầu với B-52 không chỉ là một nhiệm vụ khó mà gần như là một lựa chọn giữa sống và chết. Khoảng cách giữa chiếc MiG-21 nhỏ bé và “pháo đài bay” khổng lồ không chỉ là kích thước, mà còn là công nghệ, vũ khí, và cả xác suất sống sót.

Nhưng ông vẫn bay.

Trong buồng lái chật hẹp, mọi âm thanh bên ngoài dường như bị cắt đứt. Chỉ còn tiếng động cơ, tiếng radar và nhịp tim dồn dập. Khi mục tiêu xuất hiện, đó không phải là một chiếc máy bay mà là một khối đen khổng lồ, di chuyển chậm nhưng mang theo sức hủy diệt khủng khiếp.

Ông khóa mục tiêu, giữ vững tay lái, và trong khoảnh khắc quyết định, ông phóng tên lửa. Một quầng sáng lóe lên giữa bầu trời đêm. Chiếc B-52 trúng đạn, bốc cháy, rồi dần rơi xuống.Nhưng ngay cả khi chiến thắng hiện ra trước mắt, nguy hiểm vẫn chưa kết thúc. Ông phải thoát khỏi vùng lửa đạn, thoát khỏi những mảnh vỡ đang rơi, và quay trở về trong khi bầu trời vẫn đầy rẫy hiểm nguy.

Khi hạ cánh, ông không nói nhiều về chiến công. Bởi ông hiểu rõ rằng, trong chiến tranh, mỗi lần trở về… đều là một điều may mắn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn