Phạm Văn Cường – chiến sĩ cảm tử
Mang trên mình khối thuốc nổ, anh lao vào lô cốt địch trong khoảnh khắc sinh tử. Sự hy sinh của anh mở đường cho đơn vị tiến lên. Phạm Văn Cường – chiến sĩ cảm tử – là biểu tượng của quyết tâm “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh” trong những giờ phút cam go nhất của trận đánh.
Cường nhập ngũ khi tuổi đời còn rất trẻ. Trải qua nhiều trận chiến, anh hiểu rõ sức mạnh và sự nguy hiểm của những lô cốt kiên cố án ngữ trước mũi tiến công. Chúng là điểm tựa hỏa lực của địch, nơi từng loạt đạn bắn ra có thể chặn đứng cả đội hình. Muốn tiến lên, phải có người phá được chốt chặn ấy – và Cường đã tình nguyện nhận nhiệm vụ.
Trong giờ phút chuẩn bị, anh lặng lẽ kiểm tra lại khối thuốc nổ buộc trước ngực, siết chặt dây đeo, ánh mắt bình thản lạ thường. Anh nghĩ đến đồng đội đang chờ phía sau, nghĩ đến con đường tiến công còn dang dở. Không một lời do dự, Phạm Văn Cường bò sát mặt đất, lợi dụng từng ụ đất, từng khoảng trống giữa làn đạn để tiếp cận mục tiêu.
Hỏa lực địch bắn ra dữ dội, đất đá tung lên mù mịt. Đạn sượt qua người, sức ép bom làm tai ù đi, nhưng Cường vẫn tiến lên từng mét một. Khoảng cách giữa anh và lô cốt ngày càng ngắn, cũng là lúc hiểm nguy tăng lên gấp bội. Trong khoảnh khắc quyết định, anh bật dậy, lao thẳng về phía trước, ôm chặt khối thuốc nổ.
Tiếng nổ vang lên dữ dội, phá tan lô cốt địch. Khi khói bụi còn chưa kịp tan, con đường tiến công đã mở. Đồng đội của Cường xông lên, vượt qua điểm chặn hiểm yếu, tiếp tục nhiệm vụ. Sự hy sinh của anh đã đổi lấy thời cơ, đổi lấy sinh mạng của nhiều người phía sau.
Sau trận đánh, tên Phạm Văn Cường được nhắc đến trong sự lặng im trang nghiêm. Không có những lời hô vang giữa chiến trường, nhưng trong lòng mỗi người lính, anh đã trở thành một phần không thể quên của chiến thắng. Hình ảnh chiến sĩ cảm tử mang khối thuốc nổ lao vào lô cốt địch mãi là biểu tượng của lòng dũng cảm tuyệt đối, của tinh thần sẵn sàng hiến dâng tất cả để mở đường cho đồng đội và cho Tổ quốc trong những năm tháng hoa lửa.



