Phạm Văn Sáng
Ông Phạm Văn Sáng sinh ngày 1 tháng 1 năm 1942, là một đại đoàn trưởng đại đội đặc công khi ở quân đội

Ông kể rằng khi trẻ ông bắt đầu đi đến với chiến trường là năm 1963 ở đại đội 83 đặc công trực thuộc quân khu 5,quân khu 5 là một quân rất quan trọng trong nhiều trận đánh 1960-1975,ông đã ra chiến trường 116 trận ông có 12 năm quân đội,trận đấu mà ông nhớ nhất là trận mang tên E18 Bạch Mã là đồi E18 Bạch Mã tại Thừa Thiên Huế. Trước trận đấu ông và đồng đội phải chuẩn bị rất là lâu cũng khoảng cỡ 3-4 tháng hoặc là cả năm, trận đấu đó ông kể rất ác liệt, đồng đội ông đã nằm xuống tại nơi đó rất nhiều chỉ còn lại 1 mình ông,rồi đến 1968 ông chiến đấu bị thương nặng vì bị 1 viên đạn bay ngang qua trán, đạn trúng sau đầu, và vào chân. Ông bị thương đồng đội đã khiên ông lên và để vào hầm mà ông gọi là “ hầm bí mật “,ông đã được nằm trong đó 7 ngày nhưng quá nặng, cán bộ địa phương lo lắng và đã phải chuyển ông lên bệnh viện 108 của quân khu 5, nhưng cũng không thể chữa khỏi vết thương nặng đó, cuối cùng ông đã được chuyển ra bắc để chữa.

Bản thân ông Sáng khi trẻ, ông nói ông là 1 người vô tư, ông coi nơi chiến tranh như nhà của mình, ông không buồn, không nhớ nhà gì cả. Ông ở hôm nay đi đánh giặt, mai đây đi công tác, họ nói gì là ông vui vẻ làm theo nhiệm vụ. Họ bảo ông gom đạn, bưng gạo, làm việc cực khổ nhưng ông vô tư vui vẻ xuân phong đi làm mọi việc
Thời kì chiến tranh khó khăn khổ sở, những bữa cơm chưa bao giờ là đủ khi ở chiến tranh, cả ngàn người lính nhưng chỉ cấp 12 bao gạo khi ra chiến trường, họ nói “ Ăn để sống chứ không phải sống để ăn”,ông và đồng đội đói và bắt buộc phải bắt rắn, cóc , ếch v..v để có thể tránh đói để có thể đứng lên ra chiến trường.
Những đồng đội bên cạnh ông lúc ra chiến trường đã nằm lại tại nơi đó bây giờ chỉ còn lại ông, ông kể người đồng đội tên“Nguyễn Văn Hải” ông là tiểu đoàn phó người đồng đội thương ông cũng ra đi. Ông Trần Kim Đính là tiểu đoàn trưởng tiểu đoàn 14 là người đồng đội thương ông nhất, ông lo từng cái áo, quần, áo mưa.vv.


