“ PHẠM VĂN THĂNG”-“ DẤU CHÂN NGƯỜI TRỞ VỀ TỪ KHÓI LỬA’’
Thông tin nhân chứng Họ và tên : Phạm Văn Thăng ( Cựu Chiến Binh Tiểu đoàn 3 mặt trận 44 Quảng Đà ) Năm sinh : 1955 Quê quán : xã Đông Thọ , thành phố Thái Bình , tỉnh Thái Bình ( nay là phường Trà Lý , tỉnh Hưng Yên)
Giữa những trang sử chói lọi của dân tộc Việt Nam, hình tượng những người lính trong thời kỳ kháng chiến chống Mỹ mãi mãi là biểu tượng bất khuất của lòng yêu nước, của tinh thần hi sinh thầm lặng mà cao cả. Dẫu tiếng súng bom đã lùi xa, dẫu đất nước hôm nay rợp bóng hòa bình, thì công lao của các anh – những con người đã hiến dâng cả tuổi xuân cho độc lập, tự do – vẫn ngân vang như bản trường ca bi tráng trong tâm khảm mỗi người dân Việt Nam. Trong số những chiến sĩ Trường Sơn năm nào trở về sau những tháng năm rực lửa, người chiến sĩ Phạm Văn Thăng mang theo mình một câu chuyện như được chắt lọc từ chính linh hồn của lịch sử – vừa hào hùng lại đượm những đau thương không thể nguôi.
Ông Phạm Văn Thăng sinh năm 1955 tại xã Đông Thọ, Thị xã Thái Bình, tỉnh Thái Bình. Lớn lên giữa những ngày quê hương còn chìm trong khói lửa chiến tranh, miền Nam ruột thịt bị quân thù giày xéo, chàng thanh niên trẻ đã sớm hình thành trong tâm mình niềm tin sắt son: “Khi Tổ quốc cần, thanh niên phải biết lên đường.” Thế nên, ở độ tuổi đẹp nhất của đời người – khi vừa tròn 17 tuổi – ông đã viết đơn tình nguyện vào miền Nam chiến đấu năm 1972. Dưới lá cờ Tổ quốc thiêng liêng, ông không quản gian lao, không tiếc tuổi xuân, quyết hiến dâng trọn vẹn cho sự nghiệp giải phóng quê hương, thực hiện lý tưởng cao đẹp mà Chủ tịch Hồ Chí Minh kính yêu đã chỉ lối. Sau đợt huấn luyện ngắn ngày, ông cùng những người đồng đội quê lúa tiến vào chiến trường miền Nam đầy gian lao và thử thách.
Năm 1973, ông nhận lệnh đóng quân tại chiến trường Quảng Nam – Đà Nẵng, nơi được mệnh danh là một trong những “điểm nóng” ác liệt nhất lúc bấy giờ. Giữa những ngày đêm rình rập bom đạn, cái chết có thể ập đến bất cứ lúc nào, người lính trẻ vẫn giữ vững bản lĩnh, một lòng kiên trung, kề vai sát cánh cùng đồng đội. Khi đất nước hoàn toàn giải phóng, ông tiếp tục tình nguyện sang chiến trường Campuchia, tham gia chiến đấu gần một thập kỷ – 9 năm 10 tháng – góp phần bảo vệ hòa bình và thực thi nghĩa vụ quốc tế cao cả. Tổng cộng, ông đã dành trọn 16 năm 10 tháng cuộc đời – từ tuổi trẻ non xanh đến khi trưởng thành – để phụng sự Tổ quốc. Trong suốt chặng đường ấy, ông vinh dự được Nhà nước trao tặng nhiều phần thưởng cao quý, trong đó có các Huân chương Chiến công hạng Nhất, hạng Nhì,…
Ngày trở về quê hương, ông mang trong mình cả những thương tổn của chiến tranh, đặc biệt là nỗi đau do chất độc dioxin để lại, đã trở thành gánh nặng suốt cuộc đời. Song điều ấy không khiến ông chùn bước. Mang tinh thần người lính Cụ Hồ, ông tiếp tục cống hiến cho quê hương bằng lao động, bằng sự tận tụy trong các phong trào địa phương. Ông từng giữ nhiều trọng trách như Bí thư Chi đoàn xã, Hội trưởng Hội Cựu chiến binh xã Đông Thọ… luôn là tấm gương sáng về ý chí và nghị lực.Ông không ngừng cống hiến cho đất nước , cho làng xóm . Dù chiến tranh khiến ông hao mòn thể chất , nhưng tinh thần yêu nước vẫn mãi không thay đổi , dấu chân của ông dọc chiến trường cho đến làng quê thân yêu , đâu cũng rực lửa nhiệt huyết và nỗ lực.
Một cuộc đời – một người lính – một đảng viên kiên trung. Hành trình của ông Phạm Văn Thăng như bản hùng ca thấm đẫm tinh thần yêu nước, như ngọn lửa thắp sáng lòng tự hào dân tộc. Ông đã sống một đời trọn nghĩa với non sông, hiến dâng trọn vẹn thanh xuân cho hòa bình, độc lập và tương lai tươi sáng của Tổ quốc. Giờ đây , tấm gương về người chiến sĩ yêu nước bất khuất ấy sẽ mãi tỏa sáng để thế hệ trẻ noi theo , học hỏi



