Mẹ Việt Nam Anh hùng

Phần 2: Trọn nghĩa vẹn tình

Bà mẹ Việt Nam anh hùng Nguyễn Thị Kim, Sinh năm 1931 tại Vũ Thư (Thái Bình), từ thuở nhỏ, mẹ Nguyễn Thị Kim theo gia đình tản cư lên Lạng Sơn. Mảnh đất biên cương đã se duyên mẹ với ông Nguyễn Văn Hiển, khi ông đang hoạt động cách mạng tại khu vực Lạng Sơn. Vào tháng 5-1971, người con trai cả của mẹ lên đường nhập ngũ; một năm sau, người con trai thứ tiếp bước anh trai tiến về chiến trường miền Nam. Hai anh đã dành trọn tuổi xuân cho kháng chiến. Hơn 50 năm trôi qua, bình yên đã trở lại trên n

Thái Nguyên13/04/2026Lâm Thu Trang (Đoàn xã Na Rì)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trọn nghĩa vẹn tình

Sự hy sinh ấy không hề bị lãng quên, năm 2014, bà Nguyễn Thị Kim được Chủ tịch nước phong tặng danh hiệu Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Đó là danh hiệu vinh dự cao quý nhất mà Nhà nước Việt Nam phong tặng cho những người mẹ có hai con là liệt sĩ, đã hy sinh vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Những năm qua, sự hy sinh và cống hiến của mẹ và gia đình luôn được trân trọng, ghi nhớ. Nhiều đoàn lãnh đạo Đảng, Nhà nước và địa phương đã thường xuyên đến thăm hỏi, động viên, nhất là mỗi dịp Tết Nguyên đán và Ngày Thương binh - Liệt sĩ. Cuối tháng 12-2022, Phó chủ tịch nước Nguyễn Thị Ánh Xuân đã về thăm, tặng quà mẹ; đến tháng 7-2025, đồng chí Nguyễn Duy Ngọc, Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Trung ương cũng tới tri ân mẹ…

Năm 2022, căn nhà cấp bốn được xây dựng lâu năm của mẹ Kim có tình trạng xập xệ, xuống cấp. Ủy ban nhân dân phường Vĩnh Trại, thành phố Lạng Sơn (nay thuộc phường Đông Kinh, tỉnh Lạng Sơn) đã nhanh chóng kêu gọi các nhà hảo tâm, doanh nghiệp trên địa bàn và trích một phần hỗ trợ của Nhà nước sửa chữa lại ngôi nhà với kinh phí hơn 50 triệu đồng. Hoạt động ý nghĩa này đã giúp mẹ có nơi ở khang trang, vững chãi hơn, đồng thời thể hiện sự tri ân thiết thực của cộng đồng đối với những hy sinh của gia đình mẹ.

Nhắc đến gia đình mẹ Kim, bà con làng xóm đều dành sự trân trọng, quan tâm đặc biệt. Bà Nông Tuất, Bí thư Chi bộ, Khối trưởng khối 5, phường Đông Kinh - cũng là hàng xóm của gia đình, chia sẻ: “Gia đình mẹ Kim luôn gương mẫu, đoàn kết. Các con của mẹ đều chăm chỉ làm ăn, sống có trách nhiệm. Địa phương chúng tôi luôn quan tâm, hỏi thăm mẹ, nhất là vào các dịp lễ, Tết... Những hoạt động đó không chỉ là sự hỗ trợ về vật chất, mà quan trọng hơn là tình cảm. Chúng tôi mong rằng những lời thăm hỏi, động viên sẽ giúp mẹ cảm nhận được sự hy sinh trong quá khứ đã không hề bị lãng quên, mong mẹ phần nào nguôi ngoai mất mát, sống vui, sống khỏe”.

Chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ, đất nước hòa bình, non sông liền một dải. Những con đường đất, mái nhà ngói đơn sơ ngày nào nay đã thay da đổi thịt thành những tuyến phố đô thị văn minh, rực rỡ ánh đèn, pano, cờ hoa, nhà cao tầng san sát. Diện mạo của hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng không biết bao nhiêu máu xương của những chiến sĩ giải phóng quân. Như hai người con trai anh dũng của mẹ Kim, có những tuổi xuân đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường, bỏ lại gia đình, ước mơ, hoài bão để mang về sự thanh bình của hôm nay.

Sống gần trọn một thế kỷ, chứng kiến những người thân yêu lần lượt rời đi, mặc dầu nhận được nhiều sự quan tâm từ các con cháu, từ xã hội, đôi mắt mờ đục của mẹ Kim vẫn luôn phảng phất nét buồn. Dù con cái sẵn sàng chăm nom nhưng mẹ chỉ muốn sống một mình trong căn nhà cấp bốn giản dị, với khoảng vườn nhỏ rậm cây xanh bốn mùa chim hót. Mẹ bảo: “Nhà các con đều ở sát vách, ngày nào chúng cũng thay nhau sang chăm nom mẹ, như vậy là có hiếu rồi. Mẹ chỉ muốn ở đây, trong căn nhà đầy ắp kỷ niệm này!”.

Khi tôi rời khỏi nhà mẹ Kim, nắng cuối xuân dịu dàng như những trái mơ chín vàng đang chờ ngày thu hoạch. Khúc hát trong bài “Còn gì đẹp hơn” - nhạc phim Mưa đỏ của Nguyễn Hùng cứ văng vẳng bên tai: “Hết kháng chiến nếu con còn chưa về/ Mẹ ơi vui lên/ Mẹ có đứa con anh hùng/ Đem thanh xuân gieo tự do cho đất nước/ Với con thế thôi/ Còn gì đẹp hơn!”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn