PHẦN 3 - ĐIỆP VIÊN PHẠM XUÂN ẨN GIẢI CỨU PHÓNG VIÊN TẠP CHÍ TIME
PHẦN 3 - ĐIỆP VIÊN PHẠM XUÂN ẨN GIẢI CỨU PHÓNG VIÊN TẠP CHÍ TIME
Trở lại với khu rừng thẳm Skoun (Campuchia). Quãng thời gian bị giam giữ là những ngày kinh hoàng nhất trong cuộc đời phóng viên trẻ Robert Sam Anson. Anh luôn đinh ninh mình đang bị dẫn giải ra "Hà Nội Hilton" (nhà tù Hỏa Lò) cùng các phi công Mỹ bị bắn rơi khác, hoặc sẽ bỏ mạng tại rừng thẳm.
Nhưng phép màu đã xuất hiện! Vào một đêm khuya, viên sĩ quan thẩm vấn bất ngờ đánh thức Anson và thông báo một tin không tưởng: Anh sẽ sớm được trả tự do!Người sĩ quan nói một câu khiến Anson đứng hình: "Ở Việt Nam chúng tôi có truyền thống rằng người nào chỉ cần cứu mạng sống của một trong số con em chúng tôi thôi thì đã được chúng tôi ghi nợ bằng máu. Mặt trận xin cám ơn anh... Từ nay anh là người của phía chúng tôi".Chín ngày sau, Anson chính thức bước ra khỏi cửa tử. Kỷ vật anh mang theo về từ cõi chết là một đôi "dép Bác Hồ" làm từ lốp xe tải. Những người lính giải phóng còn hóm hỉnh đùa: "Chúng tôi toàn dùng đồ tốt nhất đấy. Săm, lốp do Mỹ sản xuất nhé. Dày bốn lớp!".Suốt nhiều năm sau đó, Anson mang theo một nỗi day dứt không lời giải đáp: Thế lực bí ẩn nào đã can thiệp và làm sao lực lượng quân Giải phóng giữa rừng sâu lại biết tường tận về việc anh từng dũng cảm xông vào vùng chiến sự ở Takeo để cứu mạng những em bé Việt Nam?Mãi đến 17 năm sau (năm 1987), câu trả lời mới được hé lộ.Anson có dịp quay trở lại Việt Nam. Nửa đêm hôm đó, anh tìm đến gõ cửa nhà người đồng nghiệp cũ Phạm Xuân Ẩn. Cánh cửa mở ra, Anson sững sờ. Đứng trước mặt anh không phải là viên ký giả hiền lành năm xưa, mà là một Đại tá Quân đội Nhân dân Việt Nam trong bộ quân phục chỉnh tề, ngực lấp lánh Huân chương.Trong cuộc trò chuyện đêm muộn ấy, cuối cùng Phạm Xuân Ẩn cũng thừa nhận: Chính ông là người đã đánh điện mật báo cáo về hành động trượng nghĩa của Anson tại Takeo để xin cấp trên ân xá cho anh. Mạng lưới tình báo huyền thoại H.63 đã đánh cược sự an nguy của chính mình để bảo vệ sinh mạng cho một nhà báo Mỹ.Anson bàng hoàng, thốt lên câu hỏi trăn trở từ tận đáy lòng:"Nhưng tại sao? Tôi và ông, chúng ta là những người ở khác bên cơ mà?"Phạm Xuân Ẩn nhìn thẳng vào mắt người đồng nghiệp cũ, khẽ đáp lại một câu chấn động, một câu nói tóm gọn lại toàn bộ triết lý sống của vị Tướng tình báo kiệt xuất:"Không. Chúng ta là bạn của nhau."Nhà tình báo vĩ đại ấy đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ với Tổ quốc, nhưng tận sâu thẳm, ông vẫn giữ trọn vẹn sự nhân đạo, lòng trắc ẩn và tình bạn chân thành vượt lên trên mọi ranh giới của bom đạn và ý thức hệ.Lịch sử tình báo đôi khi còn kỳ diệu và cảm động hơn mọi cuốn tiểu thuyết phải không các bạn?



