TẬP 2: “THANH GƯƠM BẠC” – NGÀY ĐẶNG NGỌC NGỰ GẶP MIG-21 (Tiếp)
Rồi thời điểm mà mọi phi công đều biết sẽ đến...
đã đến.
Lần đầu tiên Đặng Ngọc Ngự phải đối mặt với một tình huống chiến đấu thực sự.
Không còn mục tiêu giả định.
Không còn bài tập.
Không còn người hướng dẫn bên cạnh để sửa từng động tác.
Phía trước là bầu trời thật.
Và trên bầu trời ấy...
có đối phương.
Trong buồng lái, người phi công nghe tiếng liên lạc.
Thông tin từ mặt đất được truyền xuống.
Mục tiêu đang ở phía trước.
Khoảng cách đang giảm.
Nhịp tim tăng lên.
Nhưng khuôn mặt người phi công vẫn phải bình tĩnh.
Anh biết rằng chỉ một phút hoảng loạn cũng có thể phá hỏng tất cả.
Chiếc MiG-21 tăng tốc.
Mũi máy bay nâng lên.
Bầu trời mở rộng trước mắt.
Có một điều mà những người chưa từng trải qua chiến tranh rất khó hình dung.
Trong không chiến, hai chiếc máy bay có thể tiếp cận nhau với tốc độ cực lớn.
Mọi thứ diễn ra rất nhanh.
Người phi công không có nhiều thời gian.
Anh phải nhìn.
Phán đoán.
Tính toán.
Ra quyết định.
Và hành động.
Chỉ trong vài giây.
Đó là lý do những giờ huấn luyện trước đó trở nên quan trọng đến như vậy.
Bởi khi sự sống bị đẩy đến giới hạn...
kiến thức trên giấy không còn đủ.
Chỉ còn phản xạ.
Kỹ năng.
Bản lĩnh.
Và sự bình tĩnh.


