PHAN ĐÌNH GIÓT (18)
PHAN ĐÌNH GIÓT
PHAN ĐÌNH GIÓT – NGƯỜI LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI
Trong những ngày tháng 5 lịch sử của chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954, có một người lính trẻ đã chọn cách hy sinh để mở đường cho đồng đội tiến lên. Tên anh là Phan Đình Giót – một trong những Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân tiêu biểu của dân tộc Việt Nam.
Anh sinh năm 1922 tại xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Xuất thân trong một gia đình nông dân nghèo, tuổi thơ của anh gắn liền với những ngày đói khổ dưới ách thực dân phong kiến. Có lẽ chính những tháng năm ấy đã hun đúc trong anh lòng căm thù giặc và ý chí đứng lên bảo vệ quê hương.
Năm 1950, anh gia nhập Quân đội nhân dân Việt Nam. Từ một người nông dân chân chất, anh trở thành chiến sĩ quả cảm trong những trận đánh ác liệt. Đồng đội nhớ về anh như một người ít nói nhưng luôn xung phong ở những nơi nguy hiểm nhất.
Tháng 3 năm 1954, chiến dịch Điện Biên Phủ mở màn. Đơn vị của anh được giao nhiệm vụ tấn công cứ điểm Him Lam – một vị trí phòng ngự kiên cố bậc nhất của quân Pháp.
Đêm 13/3/1954, trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Hỏa lực địch từ các lỗ châu mai bắn ra như mưa, chặn đứng đợt xung phong của ta. Nhiều chiến sĩ ngã xuống trước hàng rào thép gai và hỏa điểm dày đặc.
Phan Đình Giót đã hai lần bị thương, máu thấm đẫm áo. Nhưng anh vẫn tiếp tục bò lên phía trước. Khi đến gần một lỗ châu mai đang bắn dữ dội, anh nhận ra nếu không tiêu diệt được hỏa điểm này, đơn vị sẽ không thể tiến lên.
Không còn thời gian.
Không còn cách nào khác.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, anh đã dùng chính thân mình lao lên, lấy thân che kín lỗ châu mai, bịt họng súng địch. Hỏa điểm im bặt. Đồng đội phía sau ào lên chiếm cứ điểm.
Anh ngã xuống ở tuổi 32.
Sự hy sinh của anh đã góp phần quan trọng vào thắng lợi mở màn chiến dịch Điện Biên Phủ – trận đánh “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”.
Sau đó, Nhà nước truy tặng anh danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân.
Người ta thường tự hỏi: Điều gì khiến một con người có thể chấp nhận lấy thân mình làm lá chắn? Có lẽ đó là lòng yêu nước, là niềm tin mãnh liệt vào ngày chiến thắng, là trách nhiệm với đồng đội phía sau.
Phan Đình Giót không để lại nhiều lời nói. Nhưng hành động của anh đã trở thành biểu tượng bất tử của tinh thần “Quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.
Ngày nay, tên anh được đặt cho nhiều con đường, trường học. Ở quê hương Hà Tĩnh, người dân vẫn kể cho con cháu nghe về người con anh dũng ấy. Hình ảnh người chiến sĩ lao mình vào lửa đạn không chỉ là một chiến công, mà là lời nhắc nhở về giá trị của hòa bình.
Anh ra đi, nhưng tinh thần của anh còn sống mãi.
Và mỗi khi nhắc đến Điện Biên Phủ, người ta không chỉ nhớ đến chiến thắng, mà còn nhớ đến người lính đã dùng chính thân mình mở đường cho chiến thắng ấy.



