PHAN ĐÌNH GIÓT (20)
PHAN ĐÌNH GIÓT
PHAN ĐÌNH GIÓT: KHI LỒNG NGỰC TRỞ THÀNH PHÁO ĐÀI BẤT TỬ
Có những cái chết đã hóa thành bất tử, có những con người đã biến thân xác mình thành những cột mốc lịch sử. Giữa chảo lửa Điện Biên Phủ 72 năm về trước, Phan Đình Giót đã viết nên một huyền thoại như thế – một huyền thoại được tạc bằng máu, bằng lòng yêu nước nồng nàn và bằng một đức hy sinh vô tiền khoáng hậu.
Phan Đình Giót (1922– 13 tháng 3 năm 1954) là một trong 16 anh hùng lực lượng vũ trang nhân dân được tuyên dương vì thành tích trong chiến dịch Điện Biên Phủ. Chức vụ cuối của ông là Tiểu đội phó bộ binh Đại đội 58, Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141, Đại đoàn 312.
Chiều ngày 13/3/1954, trận Him Lam không chỉ là một cuộc đấu súng, đó là cuộc đấu trí và đấu lực cam go nhất. Khi hỏa lực từ các lỗ châu mai của địch xối xả phun ra như những lưỡi tàn bạo, ngăn bước tiến của quân ta, mặt đất Điện Biên như rung chuyển.
Giữa lằn ranh mỏng manh của sự sống và cái chết, Phan Đình Giót đã chọn một lối đi riêng – lối đi vào lịch sử. Dù thân thể đã loang lổ vết thương, dù máu đã thẫm đẫm quân phục, anh vẫn trườn lên. Không phải để trốn tránh, mà để đối diện.
Khi tất cả hỏa lực của ta chưa thể dập tắt được "họng súng tử thần" từ phía địch, Phan Đình Giót đã đưa ra quyết định cuối cùng. Anh không còn nghĩ cho riêng mình. Anh nghĩ đến đồng đội đang ngã xuống, nghĩ đến độc lập đang ở rất gần.
Trong tích tắc ấy, thế gian như nín thở. Tiếng súng địch câm bặt trước sức mạnh của một lồng ngực bằng xương bằng thịt. Anh đã dùng cơ thể mình để làm lá chắn, để "lấp" đi cái chết cho đồng đội và "mở" ra con đường sống cho cả một dân tộc. Khối óc ấy, trái tim ấy đã hòa làm một với đất mẹ Him Lam, trở thành một bức tường thép chắn đứng quân thù
Phan Đình Giót ngã xuống khi tuổi đời đẹp nhất, nhưng nhịp đập trái tim anh vẫn còn vang vọng đến hôm nay. Hành động của anh là lời khẳng định đanh thép rằng: Sức mạnh lớn nhất của con người không nằm ở vũ khí, mà nằm ở lý tưởng.
Phan Đình Giót – Anh không mất đi. Anh hóa thân vào mây trời Điện Biên, vào những mùa hoa ban trắng, và vào niềm tự hào vĩnh cửu của mỗi người dân Việt Nam.



