PHAN ĐÌNH GIÓT (5)
Anh Giót ơi, anh đi rồi, nhưng chiến thắng này là của chúng ta, và cũng là của anh. Đó có lẽ là tiếng lòng của những người lính đã cùng anh chia nhau từng hớp nước, từng mẩu lương khô trên những chặng đường hành quân gian khổ. Đối với chúng tôi, Phan Đình Giót không chỉ là một anh hùng trên sách vở, mà là một người đồng đội, một người anh em thân thiết.
Chúng tôi vẫn nhớ ánh mắt kiên định của anh trước giờ xung trận, vẫn nhớ nụ cười giản dị của anh giữa những phút nghỉ ngơi hiếm hoi. Sự ra đi của anh để lại một khoảng trống mênh mông trong lòng tiểu đội, một nỗi đau âm ỉ mỗi khi nhắc về trận đánh Him Lam. Nhưng chính từ sự mất mát ấy, ý chí chiến đấu của chúng tôi lại càng thêm mạnh mẽ. Chúng tôi chiến đấu không chỉ vì độc lập, mà còn để xứng đáng với sự hy sinh của người đồng đội đã ngã xuống.
Hình ảnh Phan Đình Giót sẽ mãi là biểu tượng của tình đồng chí thiêng liêng, sự gắn kết máu thịt và nỗi nhớ thương bất tận của những người lính.



