PHAN ĐÌNH GIÓT – ANH HÙNG GIỮA ĐỜI THỰC
Trong cái nắng cháy da của vùng đất Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh năm 1922, cậu bé Phan Đình Giót ra đời trong một túp lều tranh rách nát. Cuộc đời anh mở đầu bằng những nốt nhạc trầm buồn của sự nghèo khó: cha mất sớm vì đói khát, mẹ con dắt díu nhau đi ở đợ, làm thuê. 13 tuổi, cái tuổi đáng lẽ được cắp sách đến trường, Giót đã phải gồng mình gánh nước, thái khoai, chịu đựng những trận đòn roi của địa chủ.
Chính những năm tháng "cơm chan nước mắt" ấy đã đúc nên một ý chí sắt đá trong lồng ngực người thanh niên trẻ. Anh không cam chịu số phận. Khi ngọn lửa cách mạng bùng cháy, Phan Đình Giót như tìm thấy ánh sáng cuộc đời. Anh hăng hái tham gia tự vệ, rồi đến năm 1950, anh chính thức khoác lên mình bộ quân phục xanh lá, bước vào cuộc đời binh nghiệp với một khát khao duy nhất: Đuổi sạch bóng thù để không còn ai phải đi ở đợ như mình.
Khúc tráng ca ở cứ điểm Him Lam
Ngày 13/3/1954, thung lũng Điện Biên Phủ rung chuyển bởi tiếng pháo. Trận đánh mở màn tại cứ điểm Him Lam bắt đầu. Đơn vị của Phan Đình Giót được giao nhiệm vụ đánh bộc phá để mở đường cho quân ta tiến công.
Tiếng súng nổ chát chúa, khói đạn mù mịt. Phan Đình Giót cùng đồng đội ôm bộc phá xông lên dưới làn mưa đạn dày đặc. Anh đã đánh đến quả bộc phá thứ 8, phá tan hàng rào cuối cùng. Nhưng lúc này, hỏa lực từ lô cốt số 3 của địch bỗng khạc ra điên cuồng. Những dòng đạn đỏ rực như những chiếc lưỡi lửa liếm vào đội hình quân ta. Đồng đội ngã xuống, tiếng thét xung phong bị nghẹn lại bởi tiếng đại liên của giặc. Phan Đình Giót bị trúng đạn vào vai và đùi, máu chảy ròng ròng làm ướt đẫm vạt áo trấn thủ. Nhưng anh không thấy đau, trong mắt anh lúc đó chỉ có ánh lửa hằn học từ lỗ châu mai đang giết hại anh em mình.
Khoảnh khắc bất tử
Anh dùng hết sức bình sinh, lết từng mét đất, đôi bàn tay bấu chặt vào bùn nhão và đá sỏi. Khi áp sát được lô cốt, anh ném quả lựu đạn cuối cùng vào lỗ châu mai. Khói đen bốc lên, hỏa lực địch tạm ngưng. Nhưng chỉ vài giây sau, tiếng súng lại rộ lên, thậm chí còn dữ dội hơn trước.
Lúc này, Phan Đình Giót đã hết sạch đạn. Anh nhìn về phía sau, thấy đồng đội đang bị cầm chân, nếu không dập tắt hỏa điểm này, máu sẽ còn đổ thêm nữa. Một ý nghĩ chớp nhoáng nhưng quyết liệt bùng lên. Anh dồn chút tàn lực cuối cùng, rướn người vọt thẳng tới, áp chặt lồng ngực vạm vỡ của mình vào miệng lỗ châu mai.
Tiếng súng khựng lại. Một sự im lặng đến nghẹt thở bao trùm trong tích tắc.
"Anh Giót hy sinh rồi! Xông lên anh em ơi!" – Tiếng hô vang dậy cả một góc trời. Hàng trăm chiến sĩ như những con lốc tràn lên, bước qua xác quân thù để cắm lá cờ quyết chiến quyết thắng lên đỉnh cứ điểm.
Phan Đình Giót ngã xuống khi tuổi đời mới 32, thân thể anh đầy thương tích nhưng gương mặt anh thanh thản lạ kỳ. Anh đã lấy chính sự sống của mình để khơi thông con đường chiến thắng cho dân tộc.
Câu chuyện về Phan Đình Giót không chỉ là câu chuyện về một người lính, mà là bản hùng ca về một trái tim yêu nước đã hóa thân thành vách đá, thành lũy thép, che chở cho đồng đội và Tổ quốc trong giờ phút sinh tử.



