Phan Đình Giót – Khi thân người hóa thành chiến lũy
Điện Biên Phủ, đêm lạnh cắt da. Pháo sáng xé toang bầu trời, soi rõ từng chiến hào và những gương mặt lấm lem bùn đất.
Đơn vị của Giót nhận nhiệm vụ tấn công một cứ điểm kiên cố. Nhưng hỏa lực từ lô cốt địch quá mạnh. Từng đợt xung phong bị đẩy lùi. Tiếng súng, tiếng hô, tiếng người ngã xuống hòa vào nhau.
Giót nằm ép mình xuống đất, thở gấp. Anh nhìn thấy đồng đội phía trước bị chặn lại, không thể tiến lên. Nếu cứ tiếp tục, thương vong sẽ càng lớn.
Anh quay sang người bên cạnh, nói nhanh:
“Phải phá cái lô cốt đó.”
Không chờ trả lời, anh bò lên phía trước. Đạn bay sát tai, đất đá tung lên từng mảng. Khi đến gần, anh nhận ra chỉ còn một cách duy nhất.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi, anh nghĩ đến quê nhà, đến mẹ. Rồi tất cả vụt qua.
Anh lao lên, dùng thân mình lấp kín lỗ châu mai.
Tiếng súng im bặt trong tích tắc.
“Xung phong!” – tiếng chỉ huy vang lên. Đồng đội tràn lên như vũ bão, tiêu diệt cứ điểm.
Khi trận đánh kết thúc, người ta tìm thấy anh nằm đó—lặng yên, nhưng chính cơ thể anh đã trở thành bức tường chắn đạn.
Chiến thắng có được, đổi bằng một con người. Và tên anh từ đó được khắc vào lịch sử.



