Bài viết

PHAN ĐÌNH GIÓT – KHÚC TRÁNG CA BÊN CỬA NGÕ HIM LAM

Đà Nẵng14/05/2026Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn (Trường Đại học Công nghệ Thông tin và Truyền thông Việt Hàn)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa xuân năm 1954, núi rừng Tây Bắc không có hoa đào nở thắm mà chỉ có khói bom mù mịt và tiếng gầm vang của đại bác. Chiến dịch Điện Biên Phủ bước vào giai đoạn quyết định, và cứ điểm Him Lam – một trong ba trung tâm đề kháng mạnh nhất của thực dân Pháp – trở thành mục tiêu số một phải tiêu diệt. Him Lam được quân Pháp ví như một "pháo đài bất khả xâm phạm" với hệ thống công sự bê tông cốt thép dày đặc, hàng rào dây thép gai bủa vây nhiều lớp xen kẽ với những bãi mìn chết chóc. Đứng trước cánh cửa thép ấy là Tiểu đoàn 428, Trung đoàn 141 thuộc Đại đoàn 312. Trong hàng ngũ ấy có Phan Đình Giót, một người con của vùng đất Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh, mang trong mình dòng máu kiên cường của người miền Trung nắng cháy.

Trận đánh bắt đầu vào lúc 17 giờ 05 phút ngày 13 tháng 3 năm 1954. Pháo binh của ta đồng loạt nhả đạn, bầu trời Him Lam rực sáng bởi những vệt lửa dài. Phan Đình Giót khi đó là tiểu đội phó bộc phá, anh đứng dưới chiến hào, tay nắm chặt quả bộc phá, ánh mắt nhìn xoáy vào những lớp hàng rào dây thép gai đang bị đạn pháo cày nát. Khi lệnh xung phong vang lên, Giót cùng đồng đội lao lên như những mũi tên. Tiếng đạn giặc bắn ra xối xả từ các lô cốt, tạo thành một lưới lửa đan xen. Giót băng qua làn đạn, đặt liên tiếp 8 quả bộc phá, phá tan 8 lớp hàng rào của địch. Mỗi bước chân anh đi qua là một lần tử thần hụt hẫng. Đến quả bộc phá thứ 9, anh bị thương nặng ở vai và đùi, máu thấm đỏ chiếc áo trấn thủ, nhưng ý chí của người chiến sĩ không cho phép anh dừng lại. Anh nghiến răng, dùng đôi bàn tay rướm máu để trườn qua bùn lầy và xác pháo.

Lúc này, từ một lô cốt ngầm của địch (lỗ châu mai số 3), một khẩu trung liên bỗng nhiên khạc lửa dữ dội, chặn đứng mũi tiến công của đại đội. Các chiến sĩ ta ngã xuống ngay trước cửa mở. Phan Đình Giót nhìn thấy những người anh em của mình nằm lại trên hàng rào, lòng anh đau như cắt. Anh hiểu rằng nếu không tiêu diệt được hỏa điểm này, cả tiểu đoàn sẽ bị kẹt lại và trận đánh sẽ thất bại. Trong khoảnh khắc giữa sự sống và cái chết, Phan Đình Giót không còn nghĩ đến bản thân. Anh dồn chút sức lực cuối cùng, bò sát đến mép lô cốt. Khi chỉ còn cách họng súng giặc vài bước chân, anh bất ngờ rướn người, dùng đôi tay bám chặt vào thành lô cốt rồi lấy cả lồng ngực vạm vỡ của mình áp chặt vào lỗ châu mai.

Tiếng súng giặc bỗng dưng nghẹn lại. Cả trận địa lặng đi trong một giây lát trước sự hy sinh quá đỗi kinh ngạc ấy. Thân hình của Phan Đình Giót đã trở thành một lá chắn sống, ngăn chặn dòng đạn tàn bạo để đồng đội xông lên. Tiếng hô "Xung phong!" vang dội cả thung lũng Mường Thanh. Quân ta như những mãnh hổ, lướt qua thân hình anh để đánh chiếm cứ điểm. Phan Đình Giót ngã xuống khi cửa trận được mở toang, nhưng hình ảnh anh ấp mình vào lỗ châu mai đã trở thành một tượng đài vĩnh cửu. Anh đã hóa thân vào đất đá Điện Biên, dùng xương máu để viết nên định nghĩa về lòng quả cảm dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
PHAN ĐÌNH GIÓT – KHÚC TRÁNG CA BÊN CỬA NGÕ HIM LAM | Câu chuyện thời hoa lửa