Phan Đình Giót – Khúc tráng ca lấy thân mình lấp lỗ châu mai. (1)

TÁC PHẨM: Phan Đình Giót – Khúc tráng ca lấy thân mình lấp lỗ châu mai.
Thân ngã xuống cho quê hương đứng dậy
Máu tô hồng từng tấc đất cha ông
Chặn họng súng, chắn luồng tên mũi đạn
Lấy thân mình làm rào lũy thép ngăn quân
Lẫm liệt hiên ngang giữa trận tuyến Điện Biên
Tên anh sáng mãi, rạng rỡ cả non sông!
Ngoài hiên, cái nắng gắt của mảnh đất Hà Tĩnh như đổ lửa xuống mặt đường, gió Lào thổi qua rặng tre xào xạc mang theo hơi nóng đặc trưng của miền Trung nắng gió. Trong gian nhà nhỏ, mẹ khẽ kéo con lại gần, ánh mắt hiền từ nhưng chứa chan niềm tự hào, bắt đầu kể cho con nghe về một người con ưu tú của mảnh đất Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh mình. Hôm nay, câu chuyện của mẹ không phải về những tích cổ xa xôi, mà là hành trình ngược dòng thời gian về với thời “hoa lửa” Điện Biên hào hùng.
Trong dòng chảy cuồn cuộn của lịch sử, có những người anh hùng đã hóa thân thành huyền thoại, tạc vào dáng hình đất nước một tư thế lẫm liệt chẳng thể phai mờ. Giữa vườn hoa ngát hương của chủ nghĩa anh hùng cách mạng, Phan Đình Giót rạng rỡ hiện lên như một tinh tú dẫn đường – người chiến sĩ đã dùng máu xương để viết nên khúc tráng ca bất tử.
Người chiến sĩ ấy sinh ra trong một gia đình nghèo khó, sớm chịu cảnh mồ côi, nhưng chính dòng máu kiên cường của quê hương đã hun đúc trong anh một tình yêu nước da diết. Năm 1950, khi tuổi đời còn rất trẻ, anh đã lên đường nhập ngũ, mang theo ý chí của một người con tự quyết định lấy vận mệnh của mình và đất nước.
Mẹ vẫn nhớ như in câu chuyện về trận đánh lịch sử tại cứ điểm Him Lam ngày 13/3/1954. Giữa làn mưa bom bão đạn, anh dũng cảm, mưu trí vượt qua mọi sự kiểm soát của quân thù để cùng đồng đội tiến về phía trước. Khi hỏa lực của địch từ lỗ châu mai tuôn ra như trút, chặn đứng bước tiến của quân ta, Phan Đình Giót đã không ngần ngại, với những vết thương còn đang rỉ máu, anh dồn hết sức lực cuối cùng lao lên. Hành động đó đã trở thành phát súng báo hiệu cho tinh thần bất khuất: anh lấy thân mình lấp kín lỗ châu mai, dập tắt hỏa lực địch để bảo vệ đồng đội và mở đường cho quân ta tiến lên. Anh ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng tinh thần của anh thì sống mãi với thời gian.
Khép lại câu chuyện, mẹ nhìn vào đôi mắt thơ ngây của con, nơi đang lấp lánh sự ngưỡng mộ. Mẹ nhẹ nhàng tiếp lời: "Anh Phan Đình Giót ngã xuống khi tuổi thanh xuân đang rực rỡ nhất, để hôm nay mẹ con mình được sống trong hòa bình, để các con có được những trang vở sạch, những nét chữ đẹp. Câu chuyện về anh không chỉ là quá khứ, mà là ngọn lửa thiêng rực cháy trong huyết quản của triệu triệu lớp trẻ. Mẹ mong con – mầm non của quê hương Hà Tĩnh – hãy học tập thật tốt, sống có lý tưởng, để xứng đáng với sự hy sinh của một thời hoa lửa". Có lẽ, bài học của mẹ hôm nay đã vượt ra khỏi những lời kể, len lỏi vào từng nhịp đập của trái tim con. Mẹ tin rằng, hạt mầm tự hào về một người anh hùng bất tử đã bắt đầu nảy nở, hứa hẹn sẽ vươn cao dưới bầu trời tự do của Tổ Quốc.


