Phan Đình Giót – Lá thư gửi mẹ giữa lòng chảo
Trước trận đánh Him Lam, Phan Đình Giót viết một lá thư hẹn ngày chiến thắng sẽ trở về. Lá thư chưa kịp gửi đã trở thành lời nhắn gửi bất tử của người lính với mẹ và với Tổ quốc.
Đêm Tây Bắc tĩnh lặng lạ thường. Trong căn hầm dã chiến chỉ le lói ánh đèn dầu, những người lính tranh thủ vài phút hiếm hoi trước giờ xuất quân. Người vá áo, người lau súng, còn Phan Đình Giót lấy từ túi áo ra một mảnh giấy nhỏ đã nhàu.
Anh bắt đầu viết.
“Mẹ kính yêu! Con vẫn khỏe. Ở đây trời lạnh lắm, nhưng anh em thương nhau nên ai cũng ấm lòng…”
Ngòi bút dừng lại khá lâu khi anh nghĩ đến căn nhà tranh ở Cẩm Xuyên. Mái nhà chắc vẫn dột mỗi khi mưa xuống. Người mẹ già có lẽ vẫn ngồi bên bếp lửa chờ tin con như bao mùa đông trước.
Anh mỉm cười rồi viết tiếp:
“Ngày thắng lợi, con sẽ về sửa lại mái nhà cho mẹ.”
Một người đồng đội ghé vai đọc được vài dòng rồi đùa: “Nhớ cưới vợ luôn nhé!”
Giót cười hiền: “Đợi đất nước yên bình đã.”
Tiếng pháo hiệu bất ngờ vang lên. Mọi người lập tức gấp thư, khoác ba lô và lao ra cửa hầm. Giót cẩn thận gấp lá thư làm tư, đặt vào túi áo ngực – nơi gần trái tim nhất.
Suốt trận Him Lam, lá thư ấy theo anh vượt từng lớp hàng rào thép gai, qua những hố bom và làn đạn dày đặc. Nó chưa từng được trao cho người liên lạc như dự định.
Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, khi đồng đội tìm lại di vật của anh, lá thư vẫn còn nguyên trong túi áo, chỉ những góc giấy đã thấm máu và mưa. Dòng chữ cuối cùng vẫn đọc được:
“Con chỉ mong mẹ được sống trong hòa bình.”
Có những bức thư không bao giờ đến tay người nhận, nhưng lại trở thành lời nhắn gửi cho cả dân tộc về giá trị của hòa bình và tình mẫu tử.
Thông điệp: Hòa bình hôm nay được viết nên từ những lá thư chưa kịp gửi của biết bao người lính.



