PHAN ĐÌNH GIÓT: LỒNG NGỰC THÉP VÀ KHÚC TRÁNG CA BẤT TỬ
Đêm 13 tháng 3 năm 1954, vùng lòng chảo Điện
Biên Phủ rung chuyển trong tiếng pháo gầm.
Chiến dịch lịch sử mở màn, mục tiêu trước mắt là
cụm cứ điểm Him Lam – cánh cửa thép bảo vệ
phía Bắc của tập đoàn cứ điểm Pháp. Giữa làn
khói súng khét lẹt và mưa bom bão đạn, Phan
Đình Giót cùng các chiến sĩ bộc phá ôm khối
thuốc nổ lao lên. Quê nghèo Hà Tĩnh, tuổi thơ đi ở
đờn cực nhục đã tôi luyện trong anh một ý chí sắt
đá. Anh muốn nếm trải cảm giác tự do, muốn tự
tay đòi lại non sông.
Hàng rào kẽm gai cuối cùng bị đánh sập, lối lên cứ
điểm mở ra. Nhưng ngay lúc đại đội chuẩn bị xung
phong, một luồng ánh sáng đỏ quạch xé toạc màn
đêm. Tiếng súng đại liên từ một lô cốt ngầm của
địch bất ngờ rống lên điên cuồng. Đạn quét như
vãi trấu vào đội hình ta. Đồng đội của anh liên tiếp
ngã xuống. Khựng lại giữa cửa mở đồng nghĩa với
việc làm mồi cho pháo kích, tình thế nghìn cân
treo sợi tóc.
Máu từ vai và đùi Phan Đình Giót tuôn ra ướt đẫm
áo, anh đã bị thương nặng sau những loạt đạn
đầu. Nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm tháp gì so
với ngọn lửa căm thù đang rực cháy trong lồng
ngực khi chứng kiến anh em ngã xuống. Anh
nghiến răng, dùng tay và chân lành lặn còn lại để
trườn, nhích từng phân một qua làn đạn xối xả,
tiếp cận sát vách lô cốt. Anh rút quả lựu đạn cuối
cùng, giật chốt rồi ném mạnh vào trong.
Một tiếng nổ chát chúa vang lên, hỏa lực địch im
bặt. Nhưng niềm vui ngắn chẳng tày gang, chỉ vài
giây sau, tiếng súng quái ác kia lại tiếp tục gầm
thét. Tên lính Pháp bên trong vẫn chưa chết, hắn
điên cuồng nhả đạn để chặn đường tiến quân của
ta. Không thể chần chừ thêm được nữa, thời gian
lúc này được tính bằng mạng sống của cả đơn vị.
Phan Đình Giót ngoảnh lại nhìn đồng đội phía sau,
rồi nhìn thẳng vào cái lỗ châu mai đang khạc lửa
đỏ ngầu. Trong đầu anh lúc ấy không còn khái
niệm về sự sống hay cái chết, chỉ có một mệnh
lệnh duy nhất từ trái tim: Phải dập tắt họng súng
kia!
Nghĩ là làm, anh dồn chút tàn lực cuối cùng,
chống tay bật người đứng dậy như một mũi tên
lao vút về phía trước. Anh áp thẳng lồng ngực lực
lưỡng của mình vào lỗ châu mai của địch.
Tiếng súng đại liên khựng lại đột ngột. Sự hung
tàn của vũ khí giặc bị khuất phục hoàn toàn trước
ý chí gang thép của một con người. Cả trận địa
lặng đi một nhịp trong sự bàng hoàng và xúc
động, rồi ngay lập tức, tiếng thét căm thù vang
động núi rừng: “Trả thù cho anh Giót! Xông lên!”
Làn sóng chiến sĩ ta như triều dâng thác đổ, vượt
qua xác lô cốt, cắm cao lá cờ quyết chiến quyết
thắng trên đỉnh Him Lam. Phan Đình Giót ngã
xuống ở tuổi 34, giữa mùa hoa ban Tây Bắc nở rộ,
để lại một khúc tráng ca bất tử cho non sông.



