Phan Đình Giót – Người chiến sĩ dùng thân mình lấp lỗ châu mai
Anh hùng liệt sĩ Phan Đình Giót, sinh năm 1922 tại xã Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh, là một trong những biểu tượng rực sáng nhất của tinh thần quật cường trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Tuổi thơ của ông gắn liền với cảnh nghèo đói, mất mùa và áp bức, nhưng đó cũng chính là ngọn lửa hun đúc ý chí kiên cường trong con người anh nông dân xứ Nghệ.
Lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong chiến tranh, Phan Đình Giót sớm nhận ra chỉ có con đường đứng lên đấu tranh mới mang lại độc lập cho quê hương. Khi Cách mạng Tháng Tám thành công, ông hăng hái gia nhập lực lượng vũ trang, rồi trở thành chiến sĩ của Trung đoàn 141, Đại đoàn 312 – đơn vị chủ lực tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954.
Ngay từ những ngày đầu huấn luyện, Phan Đình Giót nổi bật bởi tinh thần kỷ luật, bền bỉ và dám làm những việc khó nhất. Đồng đội kể lại: “Anh luôn nhận gùi nặng nhất, đi vào vị trí nguy hiểm nhất mà không bao giờ phàn nàn.” Chính phẩm chất ấy đã làm nên khoảnh khắc lịch sử sau này.
Trong đợt tấn công cứ điểm Him Lam – trận mở màn quyết định của chiến dịch, đơn vị của ông phải đối mặt với hệ thống phòng thủ kiên cố của quân Pháp. Những lỗ châu mai trên lô cốt chính là nơi giặc dùng để bắn thẳng vào quân ta, khiến nhiều chiến sĩ hy sinh. Để tiếp tục tiến lên, cần phải bịt được cửa bắn nguy hiểm đó.
Khi xung phong đánh chiếm lô cốt, Phan Đình Giót bị thương nặng nhiều lần, máu thấm ướt áo. Nhưng ông vẫn tiếp tục lao lên, kéo đồng đội đi theo. Khi thấy lỗ châu mai vẫn bắn dữ dội, ông hét lớn: “Chết có gì đáng sợ!” rồi dồn toàn bộ sức lực lao thẳng vào lô cốt, lấy thân mình lấp lỗ châu mai. Hành động ấy khiến hỏa lực địch bị chặn đứng, mở đường cho bộ đội ta xông lên tiêu diệt cứ điểm.
Sự hy sinh anh dũng của ông góp phần quan trọng vào thắng lợi vang dội của trận Him Lam, tạo đà phá vỡ hệ thống phòng thủ của địch, đưa chiến dịch đến chiến thắng lịch sử ngày 7/5/1954. Đồng đội của ông kể lại giây phút ấy mà vẫn nghẹn ngào: “Không có anh Giót, chúng tôi không thể tiến lên được. Anh đã mở đường bằng chính máu thịt của mình.”
Sau chiến dịch, Nhà nước đã truy tặng ông danh hiệu Anh hùng Lực lượng Vũ trang Nhân dân. Tên ông được đặt cho nhiều đường phố, trường học và di tích, trở thành biểu tượng giáo dục truyền thống yêu nước cho các thế hệ học sinh Việt Nam. Ở Hà Tĩnh, quê hương ông, mỗi dịp kỷ niệm chiến thắng Điện Biên Phủ, người dân đều thắp hương tưởng nhớ người con kiên trung đã hòa vào đất mẹ nơi chiến trường Điện Biên.
Ngày nay, dù đã gần bảy thập kỷ trôi qua, hình ảnh Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai vẫn được nhắc đến với lòng khâm phục và biết ơn sâu sắc. Hành động của ông là đỉnh cao của chủ nghĩa anh hùng cách mạng – sự sẵn sàng hiến dâng trọn đời vì độc lập, tự do cho Tổ quốc. Đó là giá trị bất tử, truyền cảm hứng cho thế hệ hôm nay và mai sau sống xứng đáng với sự hy sinh ấy.



