PHAN ĐÌNH GIÓT – NGƯỜI CHIẾN SĨ LẤY THÂN MÌNH LẤP LỖ CHÂU MAI
Nguyễn Thị Ánh Tuyết K13E.GDTH
Chiều ngày 13 tháng 3 năm 1954, ở thung lũng Điện Biên Phủ, những khẩu pháo đồng loạt dội lửa xuống cứ điểm Him Lam. Mặt đất rung chuyển, khói bụi phủ kín trận địa. Đó là những phút đầu tiên của Chiến dịch Điện Biên Phủ – trận quyết chiến chiến lược mà quân đội Việt Nam đang chuẩn bị mở ra với tập đoàn cứ điểm mạnh của thực dân Pháp.
Giữa tiếng pháo và tiếng súng dữ dội ấy có một người lính trẻ đang cùng đồng đội tiến lên.
Anh là Phan Đình Giót.
Trước khi trở thành người chiến sĩ được nhắc đến với hình ảnh lấy thân mình lấp lỗ châu mai, Phan Đình Giót đã trải qua một tuổi thơ nghèo khó tại Hà Tĩnh. Anh sinh năm 1922 ở vùng Cẩm Quan, huyện Cẩm Xuyên, trong một gia đình nông dân nghèo. Cha mất sớm, hai anh em phải cùng mẹ sống trong cảnh thiếu thốn. Từ khi còn nhỏ, Phan Đình Giót đã phải đi ở để kiếm sống.
Những năm tháng cơ cực ấy khiến anh sớm hiểu giá trị của cuộc sống và nỗi khổ của người dân nghèo. Khi cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ, chàng trai trẻ Phan Đình Giót tham gia lực lượng tự vệ chiến đấu tại quê nhà. Đến năm 1950, anh xung phong gia nhập bộ đội chủ lực.
Từ đây, cuộc đời anh gắn với những cuộc hành quân và chiến trường.
Trong đơn vị, Phan Đình Giót được biết đến là người gan dạ, chịu khó và luôn sẵn sàng nhận phần việc khó về mình. Qua những trận đánh, anh nhiều lần lập công. Có lần, để thể hiện quyết tâm chiến đấu, anh dùng máu của mình viết thư gửi lên đơn vị. Đối với người lính trẻ ấy, chiến đấu không chỉ là nhiệm vụ được giao mà còn là sự lựa chọn mà anh đã tự nguyện đặt cả tuổi trẻ của mình vào đó.
Cuối năm 1953, chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu được chuẩn bị.
Đơn vị của Phan Đình Giót hành quân về phía Tây Bắc. Chặng đường dài hàng trăm cây số, qua những con dốc, những đoạn đường rừng hiểm trở. Bộ đội phải mang theo lương thực, vũ khí và trang bị nặng. Có những ngày hành quân trong điều kiện vô cùng khắc nghiệt.
Phan Đình Giót vẫn bền bỉ cùng đồng đội vượt qua.
Trong những ngày mở đường, kéo pháo, chuẩn bị trận địa, anh luôn có mặt ở những nơi khó khăn nhất. Không ai lúc ấy biết rằng mình đang tiến đến một trận đánh sẽ đi vào lịch sử.
Ngày 13 tháng 3 năm 1954.
Chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức bắt đầu.
Mục tiêu đầu tiên của quân đội Việt Nam là cứ điểm Him Lam, một vị trí phòng ngự quan trọng của quân Pháp ở phía Bắc tập đoàn cứ điểm.
Buổi chiều, pháo binh ta bắt đầu khai hỏa.
Những tiếng nổ liên tiếp vang lên. Cứ điểm Him Lam rung chuyển dưới sức công phá của pháo binh. Sau đợt pháo kích, các đơn vị bộ binh bắt đầu tiến lên.
Phan Đình Giót thuộc Đại đội 58.
Nhiệm vụ của đơn vị là mở đường qua hệ thống hàng rào và công sự dày đặc của địch để bộ binh xung kích tiến vào.
Hàng rào dây thép gai và những bãi chướng ngại vật phía trước khiến tốc độ tiến quân rất chậm. Các chiến sĩ lần lượt dùng bộc phá phá từng lớp hàng rào.
Phan Đình Giót cũng tiến lên.
Anh đánh quả bộc phá thứ chín.
Một tiếng nổ vang lên.
Nhưng ngay sau đó, Phan Đình Giót bị thương ở đùi.
Máu chảy, nhưng anh không dừng lại.
Anh tiếp tục lao lên phía trước.
Trong lúc quân ta đang tiến công, hỏa lực của quân Pháp từ các lô cốt liên tục trút xuống. Đạn súng máy quét ngang trận địa. Nhiều chiến sĩ bị thương và hy sinh.
Nhưng đội hình xung kích vẫn tiếp tục tiến.
Phan Đình Giót dùng bộc phá phá thêm những lớp hàng rào cuối cùng, mở đường cho đồng đội.
Khi một khoảng trống được tạo ra, anh cùng các chiến sĩ xung kích tiến về phía những lô cốt của địch.
Phan Đình Giót lao lên gần lô cốt số 2, dùng thủ pháo và súng tiểu liên kiềm chế hỏa lực đối phương, tạo điều kiện cho đồng đội tiến lên.
Nhưng lúc này anh tiếp tục bị thương.
Vai bị thương.
Đùi bị thương.
Máu chảy nhiều.
Thế nhưng trận đánh vẫn chưa kết thúc.
Từ một lô cốt khác, hỏa lực của quân Pháp bất ngờ bắn dữ dội xuống đội hình quân ta. Đây là một hỏa điểm quan trọng, khiến lực lượng xung kích bị chặn lại.
Nếu hỏa điểm ấy còn hoạt động, quân ta rất khó tiếp tục tiến lên.
Phan Đình Giót nhìn về phía lô cốt.
Anh đã bị thương nhiều lần.
Sức lực gần như cạn kiệt.
Nhưng phía trước vẫn còn đồng đội.
Trong những giây phút quyết định ấy, Phan Đình Giót cố gắng nhích người về phía hỏa điểm.
Anh dùng khẩu tiểu liên bắn về phía lỗ châu mai để áp chế đối phương.
Rồi anh lao lên.
Và trong khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, Phan Đình Giót lấy thân mình bịt kín lỗ châu mai của lô cốt địch.
Hỏa điểm bị dập tắt.
Khoảng trống được mở ra.
Những người lính phía sau lập tức tràn lên.
Trận chiến tại Him Lam tiếp tục diễn ra ác liệt, nhưng cứ điểm cuối cùng đã bị quân ta đánh chiếm.
Him Lam thất thủ.
Trận đánh mở màn Chiến dịch Điện Biên Phủ kết thúc bằng thắng lợi của quân đội Việt Nam.
Còn Phan Đình Giót đã nằm lại trên trận địa.
Anh hy sinh khi mới ngoài ba mươi tuổi, để lại phía sau một cuộc đời mà phần lớn đã gắn với đói nghèo, chiến đấu và những cuộc hành quân.
Hơn nửa thế kỷ, rồi nhiều thập niên nữa trôi qua, chiến trường Điện Biên Phủ đã thay đổi. Những người từng trực tiếp tham gia trận đánh năm xưa dần già đi, nhiều người đã trở về với đất.
Nhưng câu chuyện về Phan Đình Giót vẫn được nhắc lại.
Bởi trong lịch sử của một cuộc chiến, chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi những kế hoạch lớn hay những trận pháo kích dữ dội. Nó còn được tạo nên từ những con người cụ thể – những người đã bước lên phía trước vào thời khắc nguy hiểm nhất.
Phan Đình Giót là một trong những người như thế.
Từ một cậu bé nghèo ở vùng quê Cẩm Xuyên, anh trở thành người lính của Chiến dịch Điện Biên Phủ và hy sinh tại Him Lam.
Hình ảnh người chiến sĩ lấy thân mình lấp lỗ châu mai đã trở thành biểu tượng về sự dũng cảm và tinh thần hy sinh vì đồng đội trong lịch sử kháng chiến chống thực dân Pháp.
Chiến thắng Điện Biên Phủ đã đi vào lịch sử.
Và giữa bản hùng ca ấy, cái tên Phan Đình Giót vẫn được nhắc đến như một lời nhắc về giá trị của sự hy sinh – rằng có những người đã dùng chính tuổi trẻ và sinh mạng của mình để mở đường cho đồng đội, cho trận đánh và cho ngày chiến thắng.



