Phan Đình Giót – Người mở đường cho chiến thắng
Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Cũng như nhiều thanh niên cùng thời, tuổi thơ của ông gắn liền với cuộc sống nghèo khó. Lớn lên trong cảnh đất nước bị thực dân Pháp đô hộ, ông sớm hiểu được giá trị của độc lập, tự do. Khi cách mạng cần, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo khát vọng góp sức giành lại cuộc sống yên bình cho quê hương.
Có lần tham quan Bảo tàng Lịch sử Quân sự Việt Nam, tôi đứng khá lâu trước mô hình trận đánh cứ điểm Him Lam trong Chiến dịch Điện Biên Phủ. Giữa rất nhiều hiện vật và câu chuyện về những người lính năm xưa, cái tên Phan Đình Giót khiến tôi đặc biệt chú ý. Tôi tự hỏi, điều gì đã khiến một người lính bình thường có thể chấp nhận lấy chính thân mình để đổi lấy thời cơ cho đồng đội xông lên? Có lẽ, câu trả lời chỉ gói gọn trong hai chữ: Tổ quốc.
Phan Đình Giót sinh năm 1922 tại huyện Cẩm Xuyên, tỉnh Hà Tĩnh. Cũng như nhiều thanh niên cùng thời, tuổi thơ của ông gắn liền với cuộc sống nghèo khó. Lớn lên trong cảnh đất nước bị thực dân Pháp đô hộ, ông sớm hiểu được giá trị của độc lập, tự do. Khi cách mạng cần, ông tình nguyện lên đường nhập ngũ, mang theo khát vọng góp sức giành lại cuộc sống yên bình cho quê hương.
Trong quân đội, Phan Đình Giót không phải là người có học vấn cao hay giữ cương vị chỉ huy. Ông là một chiến sĩ bình dị, luôn hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao và sẵn sàng nhận những phần việc khó khăn nhất. Đồng đội nhớ đến ông bởi sự chân thành, chịu khó và tinh thần trách nhiệm. Có lẽ cũng chính vì vậy mà trong những trận đánh ác liệt, ông luôn là người xung phong đi đầu.
Tháng 3 năm 1954, Chiến dịch Điện Biên Phủ chính thức mở màn. Cứ điểm Him Lam là mục tiêu đầu tiên quân ta phải đánh chiếm. Đây là một vị trí được quân Pháp xây dựng rất kiên cố với nhiều lớp hàng rào, giao thông hào và hỏa điểm bảo vệ. Muốn tiến vào bên trong, bộ đội ta buộc phải vượt qua làn đạn dày đặc từ các lô cốt của địch.
Trong quá trình chiến đấu, đơn vị của Phan Đình Giót liên tục gặp phải hỏa lực mạnh từ một lỗ châu mai. Nhiều chiến sĩ bị thương, đội hình tiến công bị chặn lại. Nếu hỏa điểm này không bị tiêu diệt, trận đánh sẽ còn kéo dài và tổn thất sẽ tiếp tục tăng lên. Trong tình huống hết sức khẩn cấp, Phan Đình Giót đã đưa ra một quyết định mà có lẽ không ai có thể nghĩ tới. Ông lao thẳng về phía lô cốt, dùng chính thân mình lấp kín lỗ châu mai, tạo điều kiện để đồng đội nhanh chóng xông lên tiêu diệt cứ điểm.
Mỗi lần đọc đến chi tiết này, tôi đều lặng đi vài giây. Trong khoảnh khắc ấy, Phan Đình Giót hoàn toàn có thể lựa chọn lùi lại để bảo toàn tính mạng. Nhưng ông đã không làm như vậy. Điều ông nghĩ đến không phải bản thân, mà là đồng đội đang ở phía sau và nhiệm vụ phải hoàn thành. Chính sự hy sinh ấy đã góp phần quan trọng giúp quân ta làm chủ cứ điểm Him Lam, mở đầu thắng lợi cho toàn chiến dịch Điện Biên Phủ.
Đọc về Phan Đình Giót, tôi càng hiểu rằng chiến thắng không chỉ được tạo nên bởi những vị tướng tài ba, mà còn được viết nên từ sự hy sinh của những người lính vô danh. Họ không nghĩ đến việc sau này tên mình sẽ được ghi trong sách sử. Điều duy nhất họ mong muốn là đất nước được độc lập, nhân dân được sống trong hòa bình. Có lẽ vì vậy mà những câu chuyện về họ luôn khiến người đọc cảm thấy gần gũi và xúc động.
Ngày nay, mỗi lần nhìn lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong các buổi chào cờ hay những ngày lễ lớn của đất nước, tôi lại nghĩ đến những con người như Phan Đình Giót. Lá cờ ấy không chỉ tượng trưng cho niềm tự hào dân tộc, mà còn nhắc nhở chúng ta về những hy sinh to lớn của các thế hệ cha anh. Hòa bình mà chúng ta đang có hôm nay không phải là điều tự nhiên xuất hiện, mà là kết quả của biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu xương của những người đi trước.
Là một đoàn viên thanh niên, tôi nhận thấy mình may mắn khi được học tập và trưởng thành trong một đất nước hòa bình. Điều thế hệ trẻ cần làm không phải là những việc quá lớn lao, mà trước hết là học tập tốt, rèn luyện bản thân, sống có trách nhiệm với gia đình, với tập thể và tích cực tham gia các hoạt động vì cộng đồng. Đó cũng là cách để tiếp nối truyền thống mà các thế hệ cha anh đã dày công vun đắp.
Câu chuyện về Phan Đình Giót khép lại đã hơn bảy mươi năm, nhưng giá trị mà ông để lại vẫn còn nguyên vẹn. Đó là bài học về lòng dũng cảm, về tinh thần trách nhiệm và sự sẵn sàng hy sinh vì mục tiêu chung. Tôi tin rằng, mỗi đoàn viên khi tìm hiểu về cuộc đời của ông sẽ càng thêm yêu lịch sử dân tộc, biết trân trọng cuộc sống hôm nay và có thêm động lực để sống xứng đáng với những gì thế hệ đi trước đã gửi gắm.


