Phan Đình Phùng – Ngọn lửa Cần Vương bất khuất
Nguyễn Thị Yến Chi
Trong lịch sử Việt Nam, có những người anh hùng không chiến đấu để tìm kiếm quyền lực hay danh lợi. Họ đứng lên bởi không chấp nhận cảnh đất nước mất chủ quyền. Phan Đình Phùng là một trong những người như thế – một lãnh tụ tiêu biểu của phong trào Cần Vương cuối thế kỷ XIX.
Phan Đình Phùng sinh năm 1847, quê ở làng Đông Thái, huyện Đức Thọ, tỉnh Hà Tĩnh. Ông nổi tiếng là người học giỏi, cương trực và có khí tiết.
Năm 1877, ông đỗ Đình nguyên, đứng đầu kỳ thi Đình và bước vào con đường làm quan.
Trong thời gian làm quan, Phan Đình Phùng nổi tiếng là người ngay thẳng, dám nói lên điều mình cho là đúng. Chính tính cách ấy khiến ông nhiều lần xảy ra bất đồng với những người có quyền lực trong triều đình.
Khi thực dân Pháp từng bước mở rộng việc xâm chiếm Việt Nam, tình hình đất nước ngày càng trở nên nguy cấp.
Năm 1885, vua Hàm Nghi ban Chiếu Cần Vương, kêu gọi nhân dân đứng lên chống Pháp.
Phan Đình Phùng hưởng ứng lời kêu gọi ấy.
Ông trở về quê, tập hợp nghĩa quân và trở thành một trong những lãnh tụ quan trọng nhất của phong trào Cần Vương.
Căn cứ chính của nghĩa quân Phan Đình Phùng được xây dựng tại vùng núi Vũ Quang, Hà Tĩnh.
Đây là một địa bàn hiểm trở, rất thuận lợi cho việc xây dựng căn cứ và tổ chức chiến đấu lâu dài.
Phan Đình Phùng không chiến đấu một mình.
Bên cạnh ông có những người tài năng như Cao Thắng, một vị tướng trẻ có tài tổ chức và chế tạo vũ khí.
Cao Thắng đã giúp nghĩa quân xây dựng lực lượng, rèn đúc vũ khí và tổ chức chiến đấu ngày càng hiệu quả.
Nhờ đó, nghĩa quân Phan Đình Phùng trở thành một trong những lực lượng kháng Pháp mạnh nhất ở Trung Kỳ cuối thế kỷ XIX.
Cuộc chiến diễn ra vô cùng gian khổ.
Quân Pháp nhiều lần tổ chức các cuộc càn quét lớn nhằm tiêu diệt nghĩa quân.
Nhưng Phan Đình Phùng vẫn kiên quyết chống lại.
Có một câu chuyện thường được nhắc đến để thể hiện khí tiết của ông.
Khi quân Pháp tìm cách dụ dỗ, mua chuộc hoặc dùng người thân để gây sức ép, Phan Đình Phùng vẫn không khuất phục.
Ông đặt việc nước lên trên tình cảm và lợi ích cá nhân.
Ông hiểu rằng một khi đã đứng lên chống ngoại xâm thì không thể dễ dàng quay đầu.
Năm 1893, Cao Thắng hy sinh trong một trận chiến.
Sự mất mát ấy là một đòn rất lớn đối với nghĩa quân.
Nhưng Phan Đình Phùng vẫn tiếp tục lãnh đạo cuộc kháng chiến.
Đến năm 1895, ông bị thương nặng trong một trận chiến.
Sau đó, Phan Đình Phùng qua đời.
Ông ra đi khi cuộc kháng chiến vẫn chưa giành được thắng lợi.
Nhưng sự hy sinh của ông không khiến phong trào Cần Vương trở nên vô nghĩa.
Ngược lại, tên tuổi Phan Đình Phùng trở thành biểu tượng cho lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của nhân dân Việt Nam cuối thế kỷ XIX.
Điều khiến tôi khâm phục Phan Đình Phùng là ông không chỉ là một người có học thức.
Ông còn là người dám biến những điều mình tin tưởng thành hành động.
Ông có thể lựa chọn một cuộc sống bình yên.
Nhưng ông đã chọn con đường khó khăn hơn.
Ông chọn đứng lên khi đất nước mất chủ quyền.
Ông chọn chiến đấu dù biết kẻ thù mạnh hơn rất nhiều.
Và ông chọn giữ khí tiết cho đến cuối đời.
Phan Đình Phùng cho thế hệ hôm nay một bài học sâu sắc:
Lòng yêu nước không chỉ nằm trong lời nói, mà phải được thể hiện bằng trách nhiệm và hành động.
Hơn một thế kỷ đã trôi qua.
Những căn cứ giữa núi rừng Vũ Quang ngày xưa đã trở nên bình yên.
Nhưng hình ảnh người lãnh tụ Cần Vương năm nào vẫn còn trong ký ức dân tộc.
Phan Đình Phùng – vị lãnh tụ tiêu biểu của phong trào Cần Vương, người đã dành những năm tháng cuối đời để lãnh đạo cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp tại Hà Tĩnh và để lại tấm gương sáng về khí tiết, lòng yêu nước và tinh thần bất khuất.
Ngọn lửa ông để lại là ngọn lửa của lòng trung thành với Tổ quốc.
Có thể một cuộc khởi nghĩa không thành công.
Có thể một người anh hùng không được nhìn thấy ngày đất nước giành lại độc lập.
Nhưng những người như Phan Đình Phùng đã góp phần giữ cho ngọn lửa yêu nước không bao giờ tắt.
Và chính ngọn lửa ấy đã được truyền lại cho những thế hệ sau, để rồi tiếp tục cháy sáng trên hành trình giành lại độc lập của dân tộc Việt Nam.


