Phan Đình Phùng – Ngọn lửa kiên trung trên đỉnh Vũ Quang
Lịch sử dân tộc Việt Nam những năm cuối thế kỷ XIX là một chương sử đẫm máu và nước mắt khi đất nước rơi vào ách đô hộ của thực dân Pháp. Nhưng chính trong đêm tối của lịch sử ấy, tinh thần bất khuất của cha ông lại bùng cháy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Tham gia cuộc thi “Câu chuyện thời hoa lửa”, khi lật mở những trang sử oai hùng của phong trào Cần Vương, trái tim thế hệ trẻ hôm nay không khỏi nghiêng mình kính cẩn trước hình tượng một vị thủ lĩnh kiệt xuất, người đã biến vùng núi rừng đại ngàn thành pháo đài kháng chiến bền bỉ suốt mười năm trời: Đình nguyên Tiến sĩ Phan Đình Phùng. Cuộc đời ông là ngọn lửa kiên trung, thà cháy hết mình vì giang sơn xã tắc chứ nhất quyết không chịu cúi đầu làm nô lệ.
Sinh ra trong một gia đình thế phiệt khoa bảng tại đất Hà Tĩnh, Phan Đình Phùng nổi tiếng là một vị quan ngự sử thanh liêm, chính trực, không sợ cường quyền. Khi kinh thành Thăng Long thất thủ, vua Hàm Nghi xuống chiếu Cần Vương kêu gọi văn thân sĩ phu đứng lên giúp vua cứu nước, ông đã gác lại bút nghiên, bước vào "thời hoa lửa" của cuộc đời mình. Nhận trọng trách Thủ lĩnh tối cao của cuộc khởi nghĩa Hương Khê, ông đã quy tụ đông đảo các tầng lớp nhân dân, từ những người nông dân áo vải đến đồng bào các dân tộc thiểu số, tạo nên một phong trào kháng chiến có quy mô lớn và tổ chức chặt chẽ nhất thời bấy giờ.
"Thời hoa lửa" của Phan Đình Phùng và nghĩa quân Hương Khê gắn liền với vùng núi rừng Vũ Quang hiểm trở. Dưới sự lãnh đạo tài tình của ông và phó tướng Cao Thắng, nghĩa quân không chỉ áp dụng chiến thuật du kích tài tình mà còn tự nghiên cứu, chế tạo thành công vũ khí hiện đại – những khẩu súng trường theo mẫu của Pháp. Ánh lửa từ những lò rèn vũ khí bí mật giữa rừng sâu, ánh lửa từ những trận đánh tập kích kiên cường tại Vụ Quang, Đức Thọ đã làm lung lay ý chí của quân đội viễn chinh Pháp, khiến kẻ thù phải khiếp sợ trước trí tuệ và bản lĩnh của người yêu nước Đại Việt.
Thế nhưng, điều khắc họa nên tượng đài bất tử Phan Đình Phùng chính là khí tiết thanh cao, một lòng vì nước, đặt nghĩa lớn lên trên hết thảy tình riêng. Kẻ thù đã dùng mọi thủ đoạn hèn hạ để khuất phục ông, từ dụ dỗ quan tước, bổng lộc đến việc bắt giữ người thân, thậm chí là quật mộ tổ tiên, cha mẹ ông nhằm uy hiếp tinh thần. Trước sự tàn bạo của giặc Pháp và tay sai Hoàng Cao Khải, vị thủ lĩnh ấy vẫn hiên ngang đứng vững trên đỉnh Vũ Quang. Ông đã khẳng định một ý chí sắt đá: Nếu giang sơn không còn độc lập thì nhà cửa, mồ mả tổ tiên cũng chẳng thể vẹn toàn; ông đã quyết chiến đấu vì giang sơn, nay chỉ có một ngôi mộ để thờ là đất nước Việt Nam. Cho đến những ngày cuối đời vào năm 1895, khi lâm bệnh nặng giữa chiến khu rừng sương muối, ông vẫn trút hơi thở cuối cùng trên tư thế của một người chiến sĩ tự do, giữ trọn vẹn khí tiết với non sông đất nước.
Hơn một thế kỷ đã trôi qua, khói lửa chiến trận năm xưa trên ngàn hổng Vũ Quang nay đã nhường chỗ cho màu xanh đại ngàn của hòa bình. Thế nhưng, câu chuyện thời hoa lửa của Đình nguyên Phan Đình Phùng vẫn vẹn nguyên giá trị, là bài học sâu sắc cho thế hệ trẻ hôm nay về sự chính trực, lòng trung thành và ý chí vượt qua mọi thử thách nghiệt ngã của hoàn cảnh.
Được sống trong một đất nước hòa bình, tự do và đang trên đà phát triển hội nhập, tuổi trẻ chúng tôi nguyện giữ vững "ngọn lửa kiên trung" của tiền nhân Phan Đình Phùng. Chúng tôi hiểu rằng, yêu nước ngày nay là phải đem tri thức, sức trẻ và lòng nhiệt huyết để đương đầu với những "mặt trận" mới trong thời đại số — nỗ lực học tập, rèn luyện đạo đức, dũng cảm đấu tranh trước những điều sai trái và quyết tâm xây dựng quê hương Việt Nam ngày càng giàu mạnh, hùng cường, xứng đáng với máu xương mà các bậc hiền tài đã ngã xuống để gìn giữ.



