PHAN LONG VÀNG CỰU CHIẾN BINH (4)

🌿 TỪ CẬU BÉ 13 TUỔI ĐẾN NGƯỜI CHIẾN SĨ KIÊN TRUNG
Có những cuộc đời được viết nên bằng cả tuổi thơ, tuổi trẻ và những năm tháng hy sinh vì Tổ quốc.
Hôm nay, Chi đoàn Trường Tiểu học Nguyễn Thị Minh Khai có dịp đến thăm ông Phan Long Vàng (1956) – một cựu chiến binh, một cựu tù kháng chiến, người đã dành gần trọn cuộc đời mình cho cách mạng. Ngồi lắng nghe ông kể chuyện, chúng tôi không khỏi xúc động khi biết rằng hành trình ấy đã bắt đầu từ khi ông chỉ mới là một cậu bé.
Ông kể, năm 1969, khi mới 13 tuổi, ông đã tham gia lực lượng cách mạng tại quê hương Quảng Ngãi. Dù tuổi còn nhỏ, ông được giao tham gia đội "diệt ác", góp sức cùng lực lượng địa phương bảo vệ cơ sở cách mạng. Đó là những năm tháng chiến tranh diễn ra vô cùng ác liệt, nhưng trong suy nghĩ của cậu bé năm ấy chỉ có một điều rất giản dị: quê hương còn chiến tranh thì mình phải góp sức.
Đến năm 1970, ông không may bị địch bắt. Suốt hai năm bị giam cầm, ông phải sống trong lao tù với biết bao gian khổ. Nhưng điều khiến chúng tôi cảm phục là ý chí của người thanh niên ấy chưa bao giờ bị khuất phục. Đến năm 1972, sau khi được trả tự do, thay vì trở về tìm cuộc sống bình yên, ông lại tiếp tục lên núi, gia nhập lực lượng vũ trang để cầm súng chiến đấu.
Ông kể, khu vực quê hương mình khi ấy là một trong những địa bàn khốc liệt nhất, với hàng chục đồn địch bao vây. Ban ngày, đơn vị hoạt động trên núi để giữ lực lượng; đêm xuống lại bí mật trở về đồng bằng làm nhiệm vụ. Có những lần phải ẩn mình nhiều giờ trong những căn hầm bí mật chật hẹp. Phía trên đầu là lính địch đi lại, còn dưới hầm chỉ có một lỗ thông hơi nhỏ để thở. Chỉ cần một tiếng động nhỏ cũng có thể phải đánh đổi bằng tính mạng.
Chiến tranh không chỉ là bom đạn, mà còn là những ngày đói khát triền miên. Ông kể, mỗi lần hành quân, cơm được nắm thành từng nắm nhỏ, bỏ vào ba lô để ăn dần. Có những ngày phải nhịn đói, nhịn khát giữa rừng sâu. Mùa mưa, nước dâng ngập ngang người, cả đơn vị vẫn phải băng rừng, lội suối để hoàn thành nhiệm vụ. Quần áo bị gai rừng cào rách, chân tay đầy vết xước, nhưng không ai nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.
Điều khiến ông day dứt nhất không phải là những khó khăn mình từng trải qua, mà là sự hy sinh của đồng đội. Ông lặng giọng chia sẻ rằng phần lớn những người từng cùng ông chiến đấu năm ấy đã mãi mãi nằm lại chiến trường. Đến hôm nay, số người còn sống để gặp lại nhau chỉ còn rất ít.
Sau ngày đất nước thống nhất năm 1975, ông tiếp tục phục vụ quê hương trong lực lượng giữ gìn an ninh, trật tự tại địa phương. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, ông vẫn không ngừng học tập. Từ năm 1978, ông theo học văn hóa tại Trường Cán bộ, rồi lần lượt đảm nhiệm nhiều công việc khác nhau như công tác Đoàn, kế toán hợp tác xã nông nghiệp tại Đức Phổ, Quảng Ngãi.
Năm 2003, ông cùng gia đình vào Bà Rịa – Vũng Tàu lập nghiệp. Dẫu đã rời quê hương, ông vẫn tiếp tục cống hiến cho địa phương. Ông đảm nhận cương vị Bí thư Chi bộ ấp Phước Lợi trong suốt 15 năm và hiện nay là Chủ tịch Hội Tù kháng chiến xã Long Hải.
Điều khiến chúng tôi kính phục hơn cả là dù là một thương binh nặng, được Nhà nước quan tâm chăm sóc, ông vẫn luôn sống giản dị, liêm khiết và hết lòng vì cộng đồng. Ông tâm sự rằng khi giúp người khác, ông chưa bao giờ nghĩ đến chuyện nhận quà hay tiền bạc. Với ông, giúp được bà con là niềm vui và cũng là cách để tích đức cho con cháu mai sau.
Nhìn các con, các cháu hôm nay đều đã trưởng thành, có người là giáo viên, có người công tác trong ngành ngân hàng, ông mỉm cười mãn nguyện. Sau bao năm tháng chiến tranh, điều khiến ông hạnh phúc nhất không phải là những phần thưởng hay danh hiệu, mà chính là được nhìn thấy gia đình bình yên, con cháu được học hành và lớn lên trong một đất nước độc lập.
Buổi gặp gỡ khép lại, nhưng câu chuyện của ông Phan Long Vàng vẫn khiến mỗi đoàn viên chúng tôi lặng đi bởi sự khâm phục. Từ một cậu bé 13 tuổi bước vào con đường cách mạng, trải qua những năm tháng tù đày, tiếp tục cầm súng chiến đấu rồi dành cả cuộc đời để phục vụ Nhân dân, ông đã viết nên một hành trình thật đáng trân trọng.



