Bài viết

PHAN MI DƯƠNG 7A

Mẹ Nguyễn Thị Thứ

Thái Nguyên09/05/2026PHAN MI DƯƠNG 7A (THCS THẮNG LỢI)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA

Tại xóm nhỏ Thanh Quýt, xã Điện Thắng, huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam, có một người phụ nữ nhỏ nhắn với đôi bàn tay chai sần vì sương gió. Đó là Mẹ Nguyễn Thị Thứ. Trong những năm kháng chiến chống Pháp rồi đến chống Mỹ, căn nhà của Mẹ không bao giờ vắng bóng những cuộc chia ly.

Mẹ tiễn đứa con đầu lòng đi kháng chiến, rồi đứa thứ hai, thứ ba... Cho đến đứa thứ chín. Mỗi lần tiễn con, Mẹ lại đứng dưới gốc đa đầu làng, nhìn theo bóng áo nâu sờn vai khuất dần sau lũy tre, trong lòng chỉ thầm cầu nguyện một điều duy nhất: "Con đi chân cứng đá mềm, đuổi hết giặc rồi về với Mẹ."

Lịch sử dân tộc ghi lại những con số đau xót đến nghẹt thở gắn liền với cuộc đời Mẹ. Năm 1948, tin con trai đầu hy sinh gửi về. Mẹ nén đau thương để tiếp tục nuôi giấu cán bộ. Nhưng chiến tranh tàn khốc hơn Mẹ tưởng. Có những năm, nỗi đau ập đến liên tiếp. Đỉnh điểm là năm 1968, chỉ trong vòng mấy tháng, Mẹ nhận đến ba bức thư báo tử. Người dân Thanh Quýt kể lại rằng, những đêm ấy, người ta thấy dáng Mẹ gầy gò ngồi bên ngọn đèn dầu tù mù, đôi mắt đục mờ vì khóc quá nhiều, lặng lẽ thắp nhang lên bàn thờ. Trên đó, những tấm bằng Tổ quốc ghi công cứ dày lên, xếp chồng lên nhau thành một nỗi đau hóa đá.

Dù các con đã lần lượt ngã xuống, Mẹ Thứ chưa bao giờ lung lay ý chí. Ngay trong vườn nhà Mẹ, có đến 5 căn hầm bí mật. Mẹ nuôi giấu hàng trăm cán bộ, chiến sĩ quân giải phóng. Nhiều lần địch đổ quân vào xóm, chúng nghi ngờ nhà Mẹ là cơ sở cách mạng. Chúng dí súng vào ngực Mẹ, đe dọa đốt nhà. Mẹ bình thản nhìn thẳng vào mắt kẻ thù:

"Các ông có súng, các ông cứ bắn. Tôi già rồi, không biết gì cả. Tôi chỉ biết làm ruộng nuôi con thôi."

Nhưng thực chất, ngay dưới chân Mẹ, dưới đống rơm khô, là những người con của nhân dân đang nín thở chờ lệnh chiến đấu. Mẹ bảo vệ họ như bảo vệ chính những đứa con đã hy sinh của mình.

Vào ngày 30/4/1975, miền Nam hoàn toàn giải phóng. Đất nước vỡ òa trong niềm vui thống nhất. Giữa tiếng pháo hoa và cờ hoa rợp trời, Mẹ Thứ ra đầu ngõ, đôi mắt kèm nhèm nhìn từ xa xăm. Mẹ vẫn đợi. Mẹ đợi một phép màu rằng trong đoàn quân chiến thắng trở về kia, sẽ có một, hoặc hai đứa con của Mẹ bằng xương bằng thịt chạy lại ôm trầm lấy Mẹ. Nhưng không ai trở về cả. 9 người con trai của Mẹ đã nằm lại khắp các chiến trường từ Bắc chí Nam.

Hòa bình lập quốc, Mẹ Thứ trở thành huyền thoại sống. Hình ảnh Mẹ ngồi bên mâm cơm với 9 chiếc bát, 9 đôi đũa được đặt trang trọng để tưởng nhớ các con đã trở thành biểu tượng ám ảnh về sự hy sinh của “người phụ nữ Việt Nam”.

Mẹ Thứ mất năm 2010, Mẹ thọ 106 tuổi. Mẹ đi để gặp lại các con của mình, nhưng tên tuổi của Mẹ và những người mẹ Việt Nam Anh hùng sẽ mãi là ngọn lửa sưởi ấm tâm hồn của dân tộc qua mọi thời đại.

Câu chuyện của Mẹ nhắc nhở hậu thế rằng: “Cái giá của độc lập không chỉ trả bằng máu chiến sĩ, mà còn trả bằng nước mắt và sự cô độc đến tận cùng của những người mẹ ở hậu phương”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn