PHAN NGỌC ẢNH CỰU CHIẾN BINH

NGƯỜI LÍNH TRỞ VỀ TỪ NHÀ TÙ PHÚ QUỐC
Có những cuộc gặp gỡ khiến chúng tôi hiểu rằng, lịch sử không chỉ nằm trong những trang sách, mà còn hiện hữu qua ánh mắt, nụ cười và lời kể mộc mạc của những con người đã đi qua chiến tranh.
Hôm nay, Chi đoàn Trường Tiểu học Nguyễn Thị Minh Khai có dịp đến thăm ông Phan Ngọc Ảnh (sinh năm 1945) – người cựu chiến binh đã dành gần hai mươi năm tuổi trẻ để gắn bó với cách mạng và quân đội.
Ông kể, năm 1964, khi đất nước còn chìm trong khói lửa, ông tham gia lực lượng du kích xã Phổ Khánh, huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi. Là một thanh niên của vùng quê giàu truyền thống cách mạng, ông sớm ý thức được trách nhiệm của mình đối với quê hương. Những ngày đầu tham gia du kích, ông cùng lực lượng địa phương vừa bảo vệ cơ sở cách mạng, vừa sẵn sàng nhận mọi nhiệm vụ được giao.
Đến năm 1965, ông chính thức vào Trung đội 1, Đại đội 40, Trung đoàn 1, Sư đoàn 2, Quân khu 5 và đảm nhận nhiệm vụ trinh sát.
Ông chia sẻ, người lính trinh sát luôn là những người đi trước. Trước mỗi trận đánh, ông cùng đồng đội phải bí mật tiếp cận địa bàn, quan sát địa hình, nắm tình hình hoạt động của đối phương, xác định các vị trí quan trọng rồi báo cáo về đơn vị để chỉ huy xây dựng phương án tác chiến. Công việc ấy đòi hỏi sự bình tĩnh, nhanh nhạy và đặc biệt là tuyệt đối giữ bí mật.
Suốt những năm tháng quân ngũ, ông cùng đơn vị hành quân qua nhiều địa bàn như Quảng Ngãi, Bình Định và Quảng Nam. Mỗi chuyến đi đều gắn với những nhiệm vụ khác nhau, nhưng điểm chung là luôn phải đối mặt với hiểm nguy và sự khốc liệt của chiến tranh.
Đến năm 1968, trong một lần làm nhiệm vụ, ông không may bị địch bắt. Sau đó, ông bị đưa ra Nhà tù Phú Quốc – nơi được mệnh danh là một trong những nhà tù khắc nghiệt nhất thời chiến.
Nhắc về quãng thời gian ấy, ông không kể nhiều về những đau đớn mình phải chịu, nhưng chúng tôi hiểu rằng, để vượt qua những năm tháng tù đày là điều không hề dễ dàng. Dẫu bị giam cầm, ông và nhiều chiến sĩ cách mạng vẫn giữ vững ý chí, lòng trung thành với Tổ quốc và niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.
Đến tháng 3 năm 1973, theo Hiệp định Paris, ông được trao trả tại Lộc Ninh. Sau đó, năm 1974, ông được đưa ra Đoàn 72 Việt Bắc để điều dưỡng, phục hồi sức khỏe sau những năm tháng tù đày.
Điều khiến chúng tôi càng thêm khâm phục là sau khi sức khỏe dần ổn định, ông không chọn cuộc sống bình yên cho riêng mình. Khi đất nước bước vào giai đoạn mới, ông tiếp tục trở lại Trung đoàn 1, Sư đoàn 2, Quân khu 5, tiếp tục phục vụ trong quân đội từ năm 1975 đến năm 1983, rồi mới chính thức nghỉ công tác.
Đến nay, ông đã có gần 58 năm tuổi Đảng. Hơn nửa thế kỷ đứng trong hàng ngũ của Đảng là minh chứng cho lòng trung thành và sự kiên định của một người chiến sĩ cách mạng.
Trong căn nhà nhỏ hôm nay, ông đang sống bình yên bên con cháu. Trên ngực áo là những tấm huân chương, kỷ niệm chương và danh hiệu của một thương binh, một cựu tù Phú Quốc, như những dấu ấn nhắc nhớ về một thời tuổi trẻ đầy gian lao nhưng cũng rất đỗi tự hào.
Buổi gặp gỡ khép lại, nhưng câu chuyện của ông vẫn còn đọng mãi trong lòng mỗi đoàn viên. Chúng tôi hiểu rằng, hòa bình hôm nay được đánh đổi không chỉ bằng những trận đánh ngoài chiến trường, mà còn bằng những năm tháng tù đày, bằng ý chí không khuất phục của biết bao người chiến sĩ cách mạng.



