Anh hùng Lực lượng vũ trang

PHAN THÀNH LẬP – NHỮNG ĐÊM THẦM LẶNG TRÊN BIỂN TRONG CHUYÊN ÁN CM12

Vĩnh Long04/09/2026Xã Long Hưng (Đoàn xã Long Hưng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những chiến công được ghi lại bằng những trận đánh vang dội.

Có những chiến công được nhắc đến bằng những chiến thắng trên chiến trường.

Nhưng cũng có những chiến công diễn ra trong bóng tối, nơi người chiến sĩ không mặc quân phục, không có tiếng súng mở màn, và đôi khi chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể khiến cả nhiệm vụ thất bại.

Kế hoạch phản gián CM12 là một trong những cuộc đấu tranh như thế.

Trong cuộc chiến thầm lặng ấy, có những cán bộ đã nhiều năm hoạt động trong bí mật, trực tiếp đối mặt với các toán gián điệp, biệt kích xâm nhập bằng đường biển.

Một trong những người ấy là Phan Thành Lập.

Từ một cán bộ trẻ của Công an tỉnh Minh Hải, ông trở thành người trực tiếp chỉ huy lực lượng đặc biệt tham gia CM12, nhiều lần vượt biển trong đêm để tiếp cận các toán biệt kích, tiếp nhận vũ khí và kiểm soát hoạt động xâm nhập.

Những chuyến đi ấy không chỉ đòi hỏi lòng dũng cảm.

Chúng đòi hỏi sự bình tĩnh, kỷ luật, khả năng hóa trang, kỹ năng đi biển và đặc biệt là sự kiên nhẫn.

Bởi trong cuộc đấu trí này, không được phép để đối phương biết rằng mình đã bị phát hiện.

Người cán bộ trẻ của miền đất Minh Hải

Phan Thành Lập sinh năm 1955.

Trong những năm đầu công tác, ông thuộc lực lượng Công an tỉnh Minh Hải.

Một tư liệu báo chí năm 1985 ghi nhận ông khi đó là Trung úy, Đại đội phó Đại đội Cảnh sát cơ động đặc biệt thuộc Công an tỉnh Minh Hải, quê tại xã Khánh Hưng, huyện Trần Văn Thời, tỉnh Minh Hải.

Đó là một thời kỳ đặc biệt.

Đất nước vừa bước ra khỏi chiến tranh nhưng tình hình an ninh vẫn còn nhiều phức tạp.

Các thế lực phản động ở nước ngoài tìm cách đưa người, vũ khí và phương tiện vào Việt Nam để xây dựng cơ sở, tổ chức hoạt động chống phá.

Trong bối cảnh ấy, lực lượng Công an nhân dân phải đối mặt với một dạng chiến tranh khác.

Không còn là những trận đánh giữa hai đội quân trên chiến trường.

Mà là cuộc đấu trí giữa những người làm công tác an ninh và các mạng lưới gián điệp, biệt kích.

Những mối nguy sau ngày đất nước thống nhất

Sau ngày 30/4/1975, đất nước thống nhất.

Nhưng sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc chưa kết thúc.

Theo các tư liệu về chuyên án CM12, các tổ chức phản động lưu vong tiếp tục tìm cách đưa người và vũ khí từ nước ngoài vào Việt Nam bằng đường biển.

Mục tiêu của chúng là xây dựng lực lượng, móc nối cơ sở trong nước và tiến hành các hoạt động chống phá.

Đường biển trở thành một trong những hướng xâm nhập nguy hiểm.

Những con tàu từ ngoài khơi có thể mang theo người, vũ khí, thuốc nổ, điện đài và tiền giả.

Và vùng biển phía Nam, trong đó có khu vực Cà Mau, trở thành địa bàn trọng điểm của hoạt động xâm nhập.

Từ tháng 9/1981 đến tháng 9/1984, lực lượng an ninh đã tổ chức đấu tranh với 18 chuyến tàu xâm nhập trong khuôn khổ kế hoạch CM12, bắt hàng trăm đối tượng, thu giữ nhiều vũ khí, thiết bị thông tin và lượng lớn tiền giả.

CM12 – cuộc chiến không tiếng súng

Điểm đặc biệt của CM12 là lực lượng ta không đơn thuần lựa chọn cách đối đầu trực tiếp.

Thay vào đó, các lực lượng nghiệp vụ đã xây dựng một kế hoạch phản gián lâu dài.

Theo các tài liệu về chuyên án, đây là một cuộc đấu tranh trong đó lực lượng an ninh sử dụng phương pháp đón lõng, kiểm soát và đấu tranh với các toán xâm nhập, từng bước làm thất bại âm mưu của đối phương.

Để thực hiện nhiệm vụ, những cán bộ trực tiếp tham gia phải giữ bí mật tuyệt đối.

Họ phải hóa trang.

Phải thay đổi diện mạo.

Phải học cách hoạt động như những người đi biển.

Phải làm quen với sóng gió.

Và quan trọng nhất là phải khiến đối phương tin rằng mọi thứ vẫn diễn ra đúng như kế hoạch của chúng.

Phan Thành Lập là một trong những người trực tiếp thực hiện nhiệm vụ ấy.

Năm 1982 – bước vào cuộc chiến đặc biệt

Tháng 9/1982, Công an tỉnh Cà Mau thành lập một đơn vị đặc biệt phục vụ Kế hoạch phản gián CM12.

Khi ấy, Phan Thành Lập mới 27 tuổi.

Ông được giao làm Đội trưởng, trực tiếp quản lý và chỉ huy hơn 100 chiến sĩ.

Đó là một trách nhiệm rất lớn đối với một cán bộ còn khá trẻ.

Nhưng nhiệm vụ mà ông nhận không giống với những công việc thông thường.

Đơn vị phải chuẩn bị cho những chuyến tiếp cận các toán biệt kích trên biển.

Mỗi chuyến đi đều có thể đối mặt với nguy hiểm.

Bởi những người từ ngoài vào đều có vũ khí.

Nếu bị phát hiện, lực lượng thực hiện nhiệm vụ có thể trở thành mục tiêu ngay lập tức.

Những tháng ngày luyện tập đặc biệt

Trước khi bước vào nhiệm vụ, Phan Thành Lập cùng các chiến sĩ phải trải qua quá trình chuẩn bị rất khắc nghiệt.

Họ thường xuyên tá túc tại Trại giam Cây GừaPhân trại cải tạo Sông Đốc.

Để hóa trang thành những người thuộc các toán biệt kích, họ phải thay đổi diện mạo.

Có người để râu.

Có người nuôi tóc dài.

Có người phải thay đổi hoàn toàn phong cách sinh hoạt.

Nhưng hóa trang về hình thức chưa đủ.

Họ còn phải rèn luyện thể lực.

Ngày đêm tập dưới mương nước, trên bãi bồi.

Làm quen với điều kiện thời tiết khắc nghiệt.

Rèn sức chịu đựng để có thể hoạt động giữa biển trong đêm tối, mưa gió và sóng lớn.

Đó là một kiểu huấn luyện rất khác.

Không chỉ để chiến đấu.

Mà để đóng vai một cách thuyết phục.

Những chiếc ghe gỗ trong đêm

Khi các toán biệt kích tiến gần bờ biển, tín hiệu được truyền về.

Khu vực hoạt động thường nằm trên vùng biển thuộc Sông Đốc, Mỹ Bình, Bãi Ghe...

Phan Thành Lập cùng các chiến sĩ sử dụng những chiếc ghe gỗ để tiếp cận.

Trong đêm tối, những chiếc ghe nhỏ di chuyển giữa biển.

Phía trước là những con tàu mang theo vũ khí.

Nhưng những người trên tàu không biết rằng họ đang bước vào một kế hoạch đã được lực lượng an ninh chuẩn bị từ trước.

Khi tàu đến gần điểm tập kết, các thùng vũ khí được đưa xuống biển.

Nhiệm vụ của Phan Thành Lập và đồng đội là tiếp nhận chúng.

Sau đó, vũ khí được đưa vào bờ, tập kết và chuyển đi theo kế hoạch.

Tất cả phải diễn ra bình thường.

Không được để lộ.

Không được tạo ra nghi ngờ.

Không được để đối phương phát hiện rằng họ đang bị kiểm soát.

Những thùng vũ khí giữa biển

Có những chuyến hàng không diễn ra thuận lợi.

Khi các thùng vũ khí được thả xuống biển, có thùng bị bung hoặc rơi khỏi vị trí.

Nếu để thất lạc, nguy cơ lộ bí mật rất lớn.

Vì vậy, các chiến sĩ phải xuống nước tìm kiếm.

Trong bóng tối.

Giữa sóng biển.

Trong điều kiện thời tiết không ổn định.

Có những lúc họ phải lặn xuống mò từng kiện hàng.

Không ai biết dưới mặt nước có gì.

Không ai biết phía bên kia có thể phát hiện ra điều gì.

Nhưng nhiệm vụ vẫn phải hoàn thành.

Theo lời kể của Phan Thành Lập được Báo Thanh Niên ghi lại, những thùng vũ khí bị trôi dạt vào bãi bồi được người dân nhặt giao cho công an địa phương; lực lượng làm nhiệm vụ phải xử lý tình huống một cách thận trọng để không làm lộ kế hoạch.

18 chuyến xâm nhập

Trong khoảng thời gian từ 1981 đến 1984, các toán biệt kích đã thực hiện nhiều chuyến xâm nhập bằng đường biển.

Mỗi chuyến thường mang theo một lượng lớn vũ khí và nhân lực.

Theo Phan Thành Lập, trong ba năm, ông trực tiếp tham gia và chỉ huy lực lượng thực hiện 18 chuyến tiếp cận các tàu của các toán biệt kích.

Đó là 18 lần đối mặt với một nhiệm vụ mà chỉ cần một sơ suất nhỏ cũng có thể làm thay đổi toàn bộ tình hình.

18 lần bước xuống ghe.

18 lần ra biển trong đêm.

18 lần đứng trước nguy cơ bị đối phương phát hiện.

Nhưng nhiệm vụ vẫn được duy trì.

Và từng chuyến xâm nhập của đối phương dần bị kiểm soát.

Đóng vai người của đối phương để đánh đối phương

Một trong những điểm đặc biệt của CM12 là nghệ thuật phản gián.

Lực lượng ta không chỉ tìm cách tiêu diệt đối phương.

Mà còn khiến đối phương tin rằng chúng đang thành công.

Đây là điều vô cùng khó.

Bởi nếu đối phương nghi ngờ, toàn bộ kế hoạch có thể bị phá vỡ.

Những cán bộ như Phan Thành Lập phải giữ vai trò của mình trong một “vở diễn” nguy hiểm.

Không được để lộ thân phận.

Không được biểu hiện khác thường.

Không được hành động quá mức.

Và phải khiến những người bên kia tin tưởng.

Đây là cuộc đấu trí mà vũ khí quan trọng nhất không phải súng đạn.

Mà là sự tỉnh táo và khả năng kiểm soát bản thân.

Đêm 9/9/1984

Ngày 9/9/1984, một chuyến xâm nhập đặc biệt nguy hiểm diễn ra.

Đây là chuyến cuối cùng trong kế hoạch CM12.

Hai chiếc tàu chở lượng lớn vũ khí từ nước ngoài về khu vực Hòn Đá Bạc.

Theo các tư liệu về chuyên án, chuyến xâm nhập này do Mai Văn Hạnh và Trần Văn Bá cầm đầu.

Đối với lực lượng tham gia CM12, đây là thời điểm quyết định.

Sau nhiều năm kiểm soát các chuyến xâm nhập, lực lượng an ninh đã có đủ điều kiện để kết thúc chuyên án.

Những gì diễn ra sau đó trở thành một trong những dấu mốc nổi bật nhất của cuộc đấu tranh phản gián sau ngày đất nước thống nhất.

Trận đánh cuối cùng ở Hòn Đá Bạc

Hòn Đá Bạc là địa bàn đặc biệt quan trọng trong chuyên án CM12.

Đây là nơi các hoạt động đón bắt được tổ chức.

Trong đêm cuối cùng, lực lượng an ninh đã triển khai phương án đã chuẩn bị từ trước.

Các đối tượng xâm nhập mang theo vũ khí và tin rằng họ đang thực hiện một nhiệm vụ như những chuyến trước.

Nhưng lần này, mọi thứ đã khác.

Lực lượng ta đã chủ động kiểm soát tình hình.

Kế hoạch được triển khai đồng bộ.

Các đối tượng bị bắt giữ.

Mạng lưới hoạt động của tổ chức phản động bị đánh tan.

Theo các tài liệu tổng kết về CM12, đây là kết quả của một quá trình đấu tranh lâu dài, trong đó lực lượng an ninh đã kiểm soát 18 chuyến xâm nhập và từng bước làm thất bại âm mưu của tổ chức phản động lưu vong.

Chiến thắng của sự kiên nhẫn

Có những trận chiến chỉ kéo dài vài giờ.

Nhưng CM12 kéo dài nhiều năm.

Điều đó cho thấy một yếu tố rất quan trọng:

kiên nhẫn.

Người chiến sĩ phải biết chờ.

Chờ đối phương xuất hiện.

Chờ thời cơ.

Chờ tín hiệu.

Chờ đến khi mọi điều kiện đã đủ.

Trong chiến đấu thông thường, tốc độ có thể quyết định thắng lợi.

Trong phản gián, đôi khi chính sự kiên nhẫn mới quyết định thành công.

Phan Thành Lập và đồng đội đã phải kiên trì giữ bí mật trong thời gian dài để đưa kế hoạch đến kết quả cuối cùng.

Không phải mọi chiến công đều có tiếng súng

CM12 là một cuộc chiến đặc biệt.

Có những chuyến đi trên biển không xảy ra giao tranh.

Có những lần tiếp cận chỉ diễn ra trong im lặng.

Có những chiến sĩ phải kiềm chế bản thân để không hành động quá sớm.

Nhưng mỗi chuyến như vậy đều có ý nghĩa.

Bởi mục tiêu cuối cùng là kiểm soát toàn bộ hoạt động của đối phương.

Đến khi thời cơ chín muồi, lực lượng ta mới kết thúc kế hoạch.

Đó là lý do CM12 thường được đánh giá là một chiến công tiêu biểu của nghệ thuật phản gián Việt Nam.

Người đội trưởng 27 tuổi

Điều khiến câu chuyện Phan Thành Lập đặc biệt là tuổi đời của ông khi nhận nhiệm vụ.

Năm 1982, ông mới 27 tuổi.

Nhưng ông được giao chỉ huy hơn 100 cán bộ, chiến sĩ trong một nhiệm vụ đặc biệt.

Đây là một trách nhiệm lớn.

Người đội trưởng phải chịu trách nhiệm không chỉ cho bản thân.

Mà còn cho cả đơn vị.

Mỗi chuyến đi đều phải được chuẩn bị.

Mỗi thành viên phải hiểu vai trò.

Mỗi tình huống bất ngờ phải có phương án xử lý.

Và khi ở ngoài biển, không có nhiều cơ hội sửa sai.

Chính trong những điều kiện ấy, bản lĩnh của người chỉ huy được thử thách.

Từ chiến trường trở về đời thường

Sau khi Kế hoạch CM12 kết thúc, Phan Thành Lập tiếp tục công tác trong lực lượng Công an nhân dân.

Ông được Bộ Nội vụ điều về Trại Suối Máu ở Biên Hòa để tiếp tục tham gia công tác quản lý, cải tạo hơn 100 phần tử phản động lưu vong bị bắt giữ.

Năm 1991, ông học văn hóa tại Tiền Giang, sau đó đảm nhiệm các vị trí như Phó Giám thị Trại giam Cây GừaGiám thị Trại giam Bạc Liêu.

Năm 2000, ông giữ chức Trưởng phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Bạc Liêu và được phong hàm Đại tá.

Con đường công tác sau CM12 cho thấy cuộc đời người cán bộ không dừng lại ở chiến công.

Sau những năm tháng đặc biệt ấy, ông tiếp tục thực hiện những nhiệm vụ khác trong lực lượng.

Người Anh hùng trong đời thường

Những năm gần đây, Phan Thành Lập đã nghỉ hưu.

Ông sống cùng gia đình tại khu vực Vĩnh Trạch.

Trong một bài viết năm 2026, Báo Thanh Niên ghi lại hình ảnh ông chăm sóc vườn cây ăn trái, ao cá và hồi tưởng lại những năm tháng tham gia CM12.

Đó là một hình ảnh rất bình dị.

Một người từng nhiều lần vượt biển trong đêm.

Từng chỉ huy hơn 100 chiến sĩ.

Từng tham gia những nhiệm vụ đặc biệt nguy hiểm.

Giờ đây trở về với cuộc sống đời thường.

Nhưng những ký ức về những năm tháng ấy vẫn còn nguyên.

Những câu chuyện được kể lại cho thế hệ sau

Ngày 20/8/2026, Chi đoàn và Chi hội Phụ nữ Công an phường Vĩnh Trạch đã đến thăm, tri ân Đại tá, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Thành Lập.

Tại buổi gặp mặt, ông chia sẻ với đoàn viên, hội viên những câu chuyện và kỷ niệm trong những năm tháng công tác, chiến đấu.

Những câu chuyện ấy được thế hệ trẻ tiếp nhận như một phần ký ức sống động về lịch sử lực lượng Công an nhân dân.

Đây cũng chính là ý nghĩa của việc kể lại những câu chuyện lịch sử.

Không chỉ đọc trong sách.

Mà còn được nghe từ những người từng trực tiếp trải qua.

Một chiến công của những người không xuất hiện trên mặt trận

Trong chiến tranh, người ta thường hình dung người anh hùng là người đứng giữa chiến trường.

Nhưng CM12 cho thấy một hình ảnh khác.

Có người chiến đấu trên biển.

Có người hoạt động bí mật.

Có người phải hóa trang.

Có người phải đóng vai người của đối phương.

Có người phải giữ bí mật trong nhiều năm.

Những người ấy không phải lúc nào cũng xuất hiện trong những bức ảnh chiến thắng.

Nhưng họ vẫn góp phần bảo vệ sự bình yên của đất nước.

Phan Thành Lập thuộc về thế hệ ấy.

Không được phép để lộ

Một người lính trên chiến trường có thể nhận biết đối phương bằng quân phục.

Nhưng trong công tác phản gián, người đối diện có thể không mang bất kỳ dấu hiệu nào.

Họ có thể nói chuyện như một người bình thường.

Có thể giả vờ hợp tác.

Có thể đưa ra thông tin sai.

Và có thể chỉ chờ một sơ suất nhỏ.

Vì thế, người cán bộ phản gián phải luôn kiểm soát bản thân.

Không chỉ khi làm nhiệm vụ.

Mà trong từng cử chỉ.

Từng lời nói.

Từng phản ứng.

Đó là một sức ép tâm lý rất lớn.

Bản lĩnh không nằm ở việc không sợ

Câu chuyện Phan Thành Lập không nên được hiểu đơn giản là câu chuyện về những người “không biết sợ”.

Người lính cũng là con người.

Họ biết nguy hiểm.

Biết rằng mỗi chuyến đi trên biển đều có thể gặp sự cố.

Biết rằng những người đối diện có vũ khí.

Nhưng bản lĩnh nằm ở chỗ:

biết nguy hiểm mà vẫn giữ được sự tỉnh táo để hoàn thành nhiệm vụ.

Đó mới là điều đáng học.

Không phải liều lĩnh.

Mà là dũng cảm có kỷ luật.

Không phải hành động bất chấp.

Mà là biết kiểm soát bản thân trong những thời điểm khó khăn nhất.

Một bài học về sự chuẩn bị

Trước khi tham gia những chuyến tiếp cận trên biển, Phan Thành Lập và đồng đội đã phải trải qua nhiều tháng luyện tập.

Họ luyện sức.

Học cách hoạt động dưới nước.

Thay đổi diện mạo.

Học cách hóa trang.

Chuẩn bị phương án.

Tập xử lý tình huống.

Không có sự chuẩn bị ấy, nhiệm vụ sẽ không thể thực hiện.

Điều này cũng là một bài học rất gần gũi với người trẻ hôm nay.

Mọi thành quả đều cần chuẩn bị.

Một chương trình thành công cần chuẩn bị.

Một kỳ thi tốt cần chuẩn bị.

Một công việc tốt cần chuẩn bị.

Một người muốn trưởng thành cũng cần chuẩn bị.

Cơ hội chỉ thực sự trở thành thành công khi con người đã sẵn sàng cho nó.

Bài học về tinh thần đồng đội

Phan Thành Lập không chiến đấu một mình.

Ông chỉ huy hơn 100 cán bộ, chiến sĩ.

Mỗi người có một nhiệm vụ.

Người phụ trách tiếp cận.

Người vận chuyển.

Người bảo đảm.

Người theo dõi.

Người xử lý thông tin.

Người chỉ huy.

Một nhiệm vụ phức tạp như CM12 không thể thành công nếu thiếu sự phối hợp.

Điều đó nhắc nhở thế hệ trẻ về giá trị của làm việc nhóm.

Một người giỏi có thể hoàn thành một nhiệm vụ.

Nhưng một tập thể đoàn kết có thể hoàn thành những nhiệm vụ lớn hơn rất nhiều.

Bài học về trách nhiệm của người chỉ huy

Khi 27 tuổi, Phan Thành Lập đã được giao chỉ huy hơn 100 chiến sĩ.

Điều đó cho thấy niềm tin mà tổ chức đặt vào cán bộ trẻ.

Nhưng niềm tin luôn đi kèm trách nhiệm.

Người chỉ huy không chỉ nhận công khi thành công.

Mà phải chịu trách nhiệm khi có vấn đề.

Phải quyết định trong điều kiện thông tin chưa đầy đủ.

Phải bảo vệ đồng đội.

Phải giữ bí mật.

Và phải đặt nhiệm vụ chung lên trên cảm xúc cá nhân.

Đó là những phẩm chất mà người cán bộ trẻ hôm nay vẫn cần rèn luyện.

Chiến công không phải là đích đến cuối cùng

Sau CM12, Phan Thành Lập tiếp tục công tác trong nhiều lĩnh vực.

Ông không dừng lại ở việc kể về những chiến công năm xưa.

Ông tiếp tục làm nhiệm vụ.

Tiếp tục học tập.

Tiếp tục đảm nhiệm các vị trí khác nhau.

Đó là một điều đáng suy ngẫm.

Một thành tích trong quá khứ không thể thay thế cho trách nhiệm hiện tại.

Người cán bộ phải luôn tiếp tục rèn luyện.

Tiếp tục làm việc.

Tiếp tục đóng góp.

Đó mới là cách biến một chiến công thành truyền thống lâu dài.

Khi người anh hùng gặp thế hệ trẻ

Trong cuộc gặp ngày 20/8/2026, Phan Thành Lập không chỉ được thăm hỏi.

Ông còn chia sẻ những bài học từ quá trình công tác và chiến đấu.

Theo Công an Bạc Liêu, những câu chuyện ấy giúp đoàn viên, hội viên trẻ hiểu thêm về truyền thống của lực lượng Công an nhân dân, đồng thời nhắc nhở thế hệ hôm nay về bản lĩnh chính trị, đạo đức, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm.

Có lẽ đó là một trong những cách đẹp nhất để lịch sử được truyền lại.

Không phải chỉ bằng những dòng chữ.

Mà bằng câu chuyện của người từng sống trong lịch sử.

Một trang sử sau ngày thống nhất

Những câu chuyện về kháng chiến thường tập trung vào giai đoạn trước năm 1975.

Nhưng lịch sử bảo vệ Tổ quốc không kết thúc vào ngày đất nước thống nhất.

Sau năm 1975, Việt Nam vẫn phải đối mặt với nhiều hoạt động phá hoại và những thách thức về an ninh.

CM12 là một phần của giai đoạn ấy.

Đó là một trang sử đặc biệt của lực lượng Công an nhân dân.

Và Phan Thành Lập là một trong những người trực tiếp tham gia trang sử ấy.

Từ những chuyến đi trong đêm đến cuộc sống bình yên

Ngày nay, Phan Thành Lập sống một cuộc đời bình dị.

Những chiếc ghe trong đêm năm nào đã trở thành ký ức.

Những chuyến tàu xâm nhập đã trở thành lịch sử.

Hòn Đá Bạc giờ đây là một địa danh lịch sử – văn hóa được nhiều người biết đến.

Nhưng với những người từng tham gia CM12, mỗi địa điểm ấy có thể gắn với những ký ức rất riêng.

Một đêm trên biển.

Một tín hiệu.

Một chiếc ghe.

Một thùng vũ khí.

Một lần đối mặt.

Một nhiệm vụ hoàn thành.

Những điều ấy tạo nên một phần cuộc đời người chiến sĩ.

Người Anh hùng của những trận chiến thầm lặng

Phan Thành Lập được Nhà nước phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Nhưng điều đáng nhớ về ông không chỉ nằm ở danh hiệu.

Đó là câu chuyện về một người cán bộ trẻ đã nhận nhiệm vụ đặc biệt khi mới 27 tuổi.

Một người đã cùng đồng đội trải qua những tháng ngày huấn luyện khắc nghiệt.

Một người nhiều lần ra biển trong đêm.

Một người phải hóa trang, phải giữ bí mật và phải đối diện với những toán biệt kích có vũ trang.

Và một người đã góp phần đưa Kế hoạch phản gián CM12 đến thắng lợi.

Gửi thế hệ trẻ

Thế hệ trẻ hôm nay có thể sẽ không bao giờ phải trải qua những đêm như Phan Thành Lập.

Đó là điều đáng mừng.

Bởi bình yên chính là điều mà những thế hệ trước đã phải đánh đổi rất nhiều để bảo vệ.

Nhưng câu chuyện của ông vẫn đặt ra những câu hỏi cho người trẻ.

Khi được giao nhiệm vụ, chúng ta có đủ trách nhiệm hay chưa?

Khi gặp khó khăn, chúng ta có đủ kiên trì hay chưa?

Khi làm việc tập thể, chúng ta có biết đặt lợi ích chung lên trước hay chưa?

Khi đứng trước một vấn đề phức tạp, chúng ta có đủ bình tĩnh để suy nghĩ trước khi hành động hay chưa?

Những câu hỏi ấy không chỉ dành cho người chiến sĩ.

Mà dành cho mỗi người trẻ.

Dũng cảm nhưng phải tỉnh táo

Một bài học nổi bật từ CM12 là dũng cảm không đồng nghĩa với hành động nóng vội.

Ngược lại.

Trong những cuộc đấu trí như vậy, sự nóng vội có thể phá hỏng toàn bộ kế hoạch.

Người chiến sĩ phải biết chờ.

Biết quan sát.

Biết giữ bí mật.

Biết khi nào cần tiến lên.

Biết khi nào cần kiềm chế.

Đó là một dạng bản lĩnh rất cao.

Và nó vẫn có giá trị trong cuộc sống hôm nay.

Lịch sử của những người bình dị

Có thể Phan Thành Lập không phải là cái tên xuất hiện thường xuyên trong những bài học lịch sử phổ thông.

Nhưng lịch sử đất nước được làm nên bởi rất nhiều con người như ông.

Những người không đứng ở vị trí nổi tiếng.

Những người làm việc trong thầm lặng.

Những người thực hiện nhiệm vụ mà rất ít người biết.

Nhưng khi đất nước cần, họ có mặt.

Và khi nhiệm vụ hoàn thành, họ trở về với cuộc sống bình thường.

Đó là một vẻ đẹp rất riêng của người chiến sĩ.

Lời kết

Phan Thành Lập là một trong những Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân tiêu biểu của lực lượng Công an tỉnh Bạc Liêu – Cà Mau.

Từ một cán bộ trẻ của Công an tỉnh Minh Hải, ông từng bước trưởng thành và được giao những nhiệm vụ đặc biệt trong cuộc đấu tranh bảo vệ an ninh Tổ quốc.

Năm 1982, khi mới 27 tuổi, ông được giao làm Đội trưởng đơn vị đặc biệt phục vụ Kế hoạch phản gián CM12, trực tiếp quản lý hơn 100 chiến sĩ.

Trong những năm 1981–1984, các lực lượng tham gia CM12 đã kiểm soát 18 chuyến xâm nhập bằng đường biển, từng bước làm thất bại âm mưu của tổ chức phản động lưu vong.

Phan Thành Lập trực tiếp tham gia, chỉ huy những chuyến tiếp cận các tàu biệt kích trong đêm.

Những chiếc ghe gỗ nhỏ.

Những thùng vũ khí giữa biển.

Những đêm mưa gió.

Những lần phải lặn xuống nước tìm kiếm hàng hóa bị thất lạc.

Những khoảnh khắc mà chỉ một sơ suất cũng có thể làm lộ cả kế hoạch.

Và cuối cùng là trận đánh kết thúc CM12 tại Hòn Đá Bạc.

Đó không phải là một chiến thắng ồn ào.

Đó là chiến thắng của sự kiên nhẫn.

Của trí tuệ.

Của kỷ luật.

Của lòng dũng cảm.

Và của tinh thần đồng đội.

Ngày nay, Phan Thành Lập đã trở về cuộc sống đời thường.

Nhưng những câu chuyện ông kể lại vẫn tiếp tục được truyền cho thế hệ trẻ.

Để những người sinh ra trong hòa bình hiểu rằng sự bình yên hôm nay không tự nhiên mà có.

Đằng sau nó là những năm tháng có những người phải sống trong bí mật.

Phải đối mặt với hiểm nguy.

Phải giữ vững nhiệm vụ dù không ai biết mình đang làm gì.

Và đôi khi phải chấp nhận rằng chiến công của mình có thể chỉ được biết đến sau rất nhiều năm.

Phan Thành Lập là một trong những người như thế.

Một người lính của những trận chiến thầm lặng.

Một người đã dành tuổi trẻ để bảo vệ sự bình yên của đất nước.

Và khi những năm tháng ấy đi qua, ông vẫn tiếp tục kể lại câu chuyện cho thế hệ sau.

Bởi lịch sử không chỉ cần được ghi nhớ bằng những chiến thắng.

Lịch sử còn cần được ghi nhớ bằng những con người đã âm thầm làm nên chiến thắng ấy.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn