Bài viết

PHAN THANH QUYẾT – HAI LẦN TRỞ VỀ TỪ RANH GIỚI SINH TỬ

Vũ Thị Vân Anh

Cao Bằng24/08/2026Trường Đại học Hải Phòng (Trường Đại học Hải Phòng)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phan Thanh Quyết sinh ra trong một gia đình nông dân ở Cao Bằng. Khi còn nhỏ, ông từng nghe kể về sự ra đời của Đội Việt Nam Tuyên truyền Giải phóng quân tại khu rừng Trần Hưng Đạo. Những câu chuyện ấy gieo vào ông ước mơ được trở thành người lính.

Tháng 8 năm 1970, khi đang là công nhân của Đoàn điều tra quy hoạch lâm nghiệp tỉnh Cao Bằng, ông tình nguyện nhập ngũ. Ông được biên chế vào lực lượng đặc công và sau đó chiến đấu tại chiến trường B5, phía Bắc Quảng Trị.

Đặc công là lực lượng thường phải thực hiện những nhiệm vụ đặc biệt khó khăn. Người lính phải hoạt động trong điều kiện bí mật, áp sát mục tiêu và luôn đối mặt với nguy hiểm.

Phan Thanh Quyết đã trải qua những năm tháng như vậy.

Trong chiến đấu, ông hai lần bị thương nặng. Sau mỗi lần được cấp cứu và điều trị, ông lại trở về đơn vị tiếp tục chiến đấu. Điều đáng nói là ông không chỉ chiến đấu cho đến ngày đất nước thống nhất năm 1975 mà sau đó còn tiếp tục phục vụ trong quân đội.

Năm 1979, khi cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc diễn ra, ông tiếp tục trực tiếp chỉ huy một tổ đặc công chiến đấu tại khu vực đồi Chông Mu, Trùng Khánh, Cao Bằng. Theo tư liệu của Báo Quân đội nhân dân, lực lượng do ông chỉ huy đã đánh sập 8 hầm và tiêu diệt hơn 40 đối phương.

Sau đó ông tiếp tục công tác trong lực lượng đặc công, đến năm 1988 nghỉ hưu với quân hàm Thiếu tá.

Nhưng điều khiến câu chuyện của Phan Thanh Quyết đáng nhớ không chỉ nằm ở những trận đánh.

Ông từng chia sẻ một suy nghĩ rất giản dị: những người còn sống phải sống thay phần những đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường.

Đó có lẽ là cách đẹp nhất để một người lính nhớ về chiến tranh.

Hai lần bị thương, hai lần trở lại. Và sau khi chiến tranh kết thúc, người lính ấy vẫn tiếp tục sống một cuộc đời có ích – như một lời hứa với những người đã không thể trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn