Bài viết

Phan Thị Kim Phúc - Con đường Trảng Bàng

Đà Nẵng05/06/2026Chi đoàn 11/4 (Đoàn trường THPT Thanh Khê)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Phan Thị Kim Phúc sinh năm 1963 ở Trảng Bàng, khi chiến tranh đã trùm lên tuổi thơ của nhiều đứa trẻ miền Nam bằng những lần chạy tránh bom, những đêm ngủ vội và những khuôn mặt người lớn luôn nhìn ra xa hơn bình thường. Kim Phúc còn nhỏ, chưa kịp hiểu hết ý nghĩa của những tiếng nổ, đã phải sống trong một xã hội nơi việc đi học, đi chợ, ra sân nhìn trời hay nghe tin tức đều bị chiến tranh bẻ cong theo một cách nào đó. Với một đứa trẻ, điều đáng nhớ thường không phải bản đồ hay chiến lược, mà là cảm giác nóng của mặt đường, mùi khói trong gió và tiếng gọi nhau thất thanh của người lớn.

Ngày 8 tháng 6 năm 1972, hình ảnh Kim Phúc chạy trên đường sau một đợt tấn công bằng bom cháy đã được ghi lại và trở thành một trong những bức ảnh ám ảnh nhất của chiến tranh Việt Nam. Nhưng ngoài khung ảnh ấy là một đời sống rất cụ thể: những ngày sau đó phải điều trị, phục hồi, tập bước lại, chịu đựng những cơn đau kéo dài và học cách đi qua sự chú ý của công chúng. Từ một đứa trẻ ở Trảng Bàng, Kim Phúc lớn lên mang theo câu chuyện của riêng mình, rồi sau này trở thành người nói nhiều về hòa bình, về tha thứ, và về việc chiến tranh in dấu lên thân thể lẫn ký ức ra sao.

Nhắc đến Kim Phúc, người ta thường nhìn ngay vào bức ảnh. Nhưng nếu đứng chậm lại một chút, sẽ thấy phía sau bức ảnh là một buổi sáng rất bình thường đã bị bẻ gãy, một gia đình đang tìm con giữa khói bụi, một đứa trẻ vừa chạy vừa gọi, và cả quãng đường rất dài sau đó để sống tiếp. Cái còn lại trong ký ức không phải chỉ là nỗi đau, mà là sức chịu đựng âm thầm của một người đã đi qua chiến tranh từ khi chưa kịp hiểu chiến tranh là gì.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn