Bài viết

PHAN THỊ RÀNG – NGƯỜI CON GÁI KIÊN TRUNG BÊN CHÂN NÚI HÒN ĐẤT

Phan Thị Ràng – người nữ Anh hùng kiên trung của vùng đất Hòn Đất, đã dành trọn tuổi xuân cho cách mạng, anh dũng hy sinh ở tuổi 25 và trở thành biểu tượng đẹp về lòng yêu nước, sự bất khuất của người phụ nữ Việt Nam trong kháng chiến.

Vĩnh Long04/09/2026Xã Phúc Trạch (Xã Phúc Trạch)1 lượt xem0 lượt chia sẻ
PHAN THỊ RÀNG – NGƯỜI CON GÁI KIÊN TRUNG BÊN CHÂN NÚI HÒN ĐẤT

Trong lịch sử đấu tranh giải phóng dân tộc của Việt Nam, có những con người đã đi vào ký ức của nhân dân không phải bởi họ từng giữ những chức vụ lớn hay lập nên những chiến công được ghi lại bằng những con số đồ sộ, mà bởi chính cách họ sống, chiến đấu và hy sinh trong những thời khắc khắc nghiệt nhất của lịch sử. Phan Thị Ràng là một người như thế. Cuộc đời của chị chỉ kéo dài 25 năm, nhưng những năm tháng ngắn ngủi ấy đã trở thành một câu chuyện đẹp và bi tráng về lòng yêu nước, sự trung thành với cách mạng và khí tiết bất khuất của người phụ nữ miền Nam trong những năm tháng chiến tranh.

Nhắc đến Phan Thị Ràng, nhiều thế hệ người Việt còn nhớ đến cái tên thân thương “chị Sứ” – hình tượng đã trở nên quen thuộc qua tiểu thuyết Hòn Đất của nhà văn Anh Đức. Nhưng trước khi trở thành nguồn cảm hứng cho văn học, Phan Thị Ràng là một con người bằng xương bằng thịt, một nữ cán bộ cách mạng đã sống giữa những ngày tháng vô cùng gian khó của đất nước. Chị mang bí danh Tư Phùng, quê ở xã Lương Phi, vùng Tri Tôn, tỉnh An Giang, sinh năm 1937 trong một gia đình có truyền thống yêu nước và cách mạng.

Tuổi thơ của Phan Thị Ràng không gắn với những tháng ngày bình yên như nhiều cô gái cùng trang lứa. Đất nước khi ấy đang chìm trong chiến tranh, quê hương Nam Bộ phải trải qua những năm tháng đầy biến động. Trong hoàn cảnh ấy, tinh thần yêu nước từ gia đình và quê hương đã sớm hun đúc trong cô bé Phan Thị Ràng một ý thức về trách nhiệm đối với đất nước.

Mới 13 tuổi, khi nhiều bạn bè còn đang được sống trong vòng tay gia đình, Phan Thị Ràng đã tham gia Đội Thiếu niên Cứu quốc. Từ một cô bé, chị dần trưởng thành trong môi trường hoạt động cách mạng. Những nhiệm vụ ban đầu của chị chủ yếu là giao liên, trinh sát, rồi tham gia công tác thanh vận. Đó đều là những công việc đòi hỏi sự nhanh nhạy, kín đáo, lòng dũng cảm và đặc biệt là tinh thần trách nhiệm cao.

Công việc giao liên trong chiến tranh không đơn giản chỉ là đưa một lá thư hay truyền một lời nhắn. Người giao liên phải biết giữ bí mật, phải nhớ đường, hiểu địa hình, biết cách xử lý tình huống và quan trọng nhất là không để lộ những thông tin liên quan đến tổ chức. Với một cô gái còn rất trẻ, những nhiệm vụ ấy là thử thách lớn. Thế nhưng Phan Thị Ràng từng bước trưởng thành qua thực tiễn, trở thành một cán bộ được tin cậy.

Sau những năm tháng hoạt động ở nhiều địa bàn, đến năm 1960, Phan Thị Ràng được tổ chức phân công về xã Thổ Sơn, huyện Hòn Đất. Đây là vùng đất có vị trí quan trọng đối với phong trào cách mạng ở miền Tây Nam Bộ. Khu vực Ba Hòn gồm Hòn Đất, Hòn Me và Hòn Sóc vừa có địa hình hiểm trở, vừa là địa bàn căn cứ quan trọng của lực lượng cách mạng.

Đặt chân đến Thổ Sơn, Phan Thị Ràng không chỉ thực hiện nhiệm vụ liên lạc mà còn tham gia xây dựng cơ sở, vận động quần chúng, làm công tác thanh vận và binh vận. Trong những ngày tháng ấy, chị phải sống và hoạt động giữa sự kiểm soát gắt gao của đối phương. Mỗi chuyến đi, mỗi cuộc gặp gỡ, mỗi lần chuyển tin đều có thể tiềm ẩn nguy hiểm.

Nhưng điều đáng quý ở Phan Thị Ràng không chỉ là lòng dũng cảm. Chị còn là một người cán bộ gần gũi với nhân dân. Trong quá trình hoạt động tại Thổ Sơn, chị kiên trì vận động thanh niên, xây dựng phong trào và tranh thủ sự đồng tình, che chở của nhân dân. Với sự chân thành và khéo léo, chị tạo được niềm tin trong quần chúng. Có những thanh niên đã nghe theo lời vận động của chị, tham gia lực lượng cách mạng, góp sức cho cuộc đấu tranh chung.

Đằng sau những công việc tưởng như thầm lặng ấy là một ý nghĩa lớn lao. Một căn cứ muốn tồn tại không chỉ cần những người chiến đấu ngoài mặt trận mà còn cần những người làm công tác vận động, liên lạc, xây dựng cơ sở và giữ mối quan hệ mật thiết với nhân dân. Phan Thị Ràng chính là một trong những người đảm nhận những công việc ấy.

Bước sang cuối năm 1961, tình hình tại vùng Ba Hòn trở nên đặc biệt căng thẳng. Đối phương mở một cuộc tấn công quy mô lớn nhằm đánh phá căn cứ cách mạng. Hàng nghìn quân được huy động, tạo nên sức ép rất lớn đối với lực lượng cách mạng đang hoạt động tại khu vực.

Trước tình thế ấy, các lực lượng cách mạng phải vừa chiến đấu, vừa bảo toàn lực lượng và duy trì liên lạc giữa các đơn vị. Khu căn cứ Hòn Đất trở thành nơi bám trụ quan trọng. Trong hoàn cảnh chiến sự diễn biến ác liệt, công việc của những cán bộ giao liên như Phan Thị Ràng càng trở nên nguy hiểm.

Chị vừa làm nhiệm vụ liên lạc giữa các đơn vị trong khu căn cứ, vừa vận động nhân dân đấu tranh chính trị, làm công tác binh vận, phối hợp với hoạt động quân sự. Những công việc ấy đòi hỏi chị phải thường xuyên di chuyển giữa những khu vực đang bị bao vây, nơi sự an toàn của bản thân luôn bị đặt trong tình thế mong manh.

Đầu tháng 1 năm 1962, cuộc chiến tại Ba Hòn diễn ra vô cùng căng thẳng. Trong những ngày ấy, Phan Thị Ràng vẫn tiếp tục thực hiện nhiệm vụ. Chị hiểu rằng mỗi thông tin được chuyển đi đúng lúc có thể giúp đồng đội tránh được nguy hiểm; mỗi cơ sở được giữ vững có thể góp phần bảo vệ phong trào; mỗi người dân được vận động, giác ngộ có thể trở thành thêm một điểm tựa cho cách mạng.

Đêm ngày 8, rạng sáng ngày 9 tháng 1 năm 1962, trên đường từ Hòn Me về Hòn Đất để tiếp cận với đồng đội, Phan Thị Ràng bị đối phương phục kích và bắt giữ.

Đó là bước ngoặt cuối cùng trong cuộc đời người nữ cán bộ trẻ tuổi.

Từ thời điểm ấy, thử thách lớn nhất không còn là việc vượt qua những con đường nguy hiểm hay những vòng vây đang siết chặt, mà là giữ vững bí mật của tổ chức và bảo vệ đồng đội trong hoàn cảnh bị bắt.

Đối phương tìm nhiều cách để buộc chị khai báo. Nhưng Phan Thị Ràng vẫn giữ vững tinh thần. Chị không cung cấp những thông tin có thể gây nguy hiểm cho tổ chức và đồng đội. Ngay cả trong hoàn cảnh bị bắt, chị vẫn nghĩ đến người khác. Sự nhanh trí và tinh thần trách nhiệm của chị đã giúp cảnh báo đồng đội để kịp thời rút lui.

Đó là phẩm chất nổi bật nhất của một người cán bộ cách mạng: trong hoàn cảnh nguy hiểm nhất, vẫn đặt nhiệm vụ và đồng đội lên trên sự an nguy của bản thân.

Những giờ phút cuối cùng của Phan Thị Ràng diễn ra dưới chân núi Hòn Đất. Đối với người con gái ấy, nơi đây không chỉ là một địa danh địa lý. Hòn Đất là vùng đất mà chị đã gắn bó trong những năm tháng hoạt động cách mạng cuối cùng; là nơi chị đã cùng đồng đội và nhân dân xây dựng phong trào; là nơi chứng kiến những ngày chiến đấu gian khổ của quân và dân Ba Hòn.

Ngày 9 tháng 1 năm 1962, Phan Thị Ràng hy sinh khi vừa bước sang tuổi 25.

Hai mươi lăm tuổi – một tuổi đời còn quá trẻ.

Ở tuổi ấy, một người con gái có thể còn nhiều ước mơ riêng, có thể mong một mái nhà bình yên, một cuộc sống giản dị bên gia đình và những người thân yêu. Nhưng với Phan Thị Ràng, những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ đã được dành cho đất nước.

Chị ra đi khi cuộc kháng chiến vẫn còn tiếp diễn, khi miền Nam vẫn chưa được giải phóng, khi đất nước vẫn chưa thống nhất. Chị không thể chứng kiến ngày chiến thắng, nhưng sự hy sinh của chị đã góp phần làm nên sức mạnh tinh thần cho những người ở lại.

Một con người có thể hy sinh, nhưng lý tưởng và tinh thần của họ không nhất thiết mất đi.

Sau ngày Phan Thị Ràng hy sinh, câu chuyện về người nữ cán bộ trẻ tuổi ấy tiếp tục được truyền lại trong nhân dân. Hình ảnh một người phụ nữ kiên trung bên chân núi Hòn Đất trở thành biểu tượng của lòng dũng cảm và sự bất khuất. Tên tuổi chị gắn liền với vùng đất Ba Hòn, nơi đã chứng kiến những năm tháng chiến đấu gian khổ của quân và dân miền Tây Nam Bộ.

Nhiều năm sau, nhà văn Anh Đức đã xây dựng hình tượng chị Sứ trong tiểu thuyết Hòn Đất. Nhân vật văn học ấy mang dấu ấn của người thật, nhưng đồng thời cũng là kết quả của sự sáng tạo nghệ thuật. Chính nhờ văn học, hình ảnh chị Sứ đã đến với đông đảo độc giả, khiến tên tuổi Phan Thị Ràng được nhiều thế hệ biết đến hơn.

Điều đáng trân trọng là phía sau hình tượng văn học ấy luôn tồn tại một con người lịch sử rất thật: Phan Thị Ràng – cô gái quê An Giang, người đã sớm tham gia cách mạng, từng làm giao liên, trinh sát, thanh vận, rồi về hoạt động tại Hòn Đất và hy sinh khi mới 25 tuổi.

Câu chuyện về chị vì thế không chỉ là câu chuyện của riêng một người phụ nữ. Đó còn là câu chuyện về cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã bước vào cuộc chiến với tuổi đời rất trẻ. Họ có thể chưa từng biết tương lai của mình sẽ đi về đâu. Họ chỉ biết rằng đất nước đang cần họ và quê hương đang cần họ.

Phan Thị Ràng là một trong những người đã lựa chọn như thế.

Sau ngày đất nước thống nhất, vùng đất Hòn Đất từng bước hồi sinh. Những nơi từng là chiến trường trở thành những địa chỉ đỏ giáo dục truyền thống. Tên tuổi của những người đã ngã xuống được nhân dân ghi nhớ. Núi Hòn Đất không chỉ còn là một thắng cảnh mà còn mang trong mình ký ức về một thời kỳ lịch sử hào hùng.

Mỗi khi người dân nhắc đến chị Sứ, hình ảnh Phan Thị Ràng lại hiện lên như một biểu tượng của người phụ nữ miền Nam kiên cường. Đó là hình ảnh của một người không ồn ào, không tìm kiếm vinh quang cho riêng mình, nhưng luôn đặt trách nhiệm đối với quê hương, đất nước lên trên hết.

Ngày 20 tháng 12 năm 1994, hơn ba mươi năm sau ngày chị hy sinh, Nhà nước truy tặng Phan Thị Ràng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân. Sự ghi nhận ấy đến muộn so với cuộc đời ngắn ngủi của chị, nhưng hoàn toàn xứng đáng với những đóng góp và sự hy sinh mà chị đã dành cho cách mạng.

Danh hiệu Anh hùng không thể làm cho người đã khuất trở lại. Nhưng nó là sự khẳng định của lịch sử đối với những giá trị mà Phan Thị Ràng đã gìn giữ bằng chính tuổi trẻ của mình.

Ngày nay, khi đất nước đã hòa bình, thế hệ trẻ có thể được học tập, làm việc và theo đuổi những ước mơ trong một cuộc sống không còn tiếng bom đạn, câu chuyện của Phan Thị Ràng vẫn mang một ý nghĩa đặc biệt.

Bởi điều còn lại sau một cuộc đời không chỉ là số năm người ấy đã sống, mà còn là những gì người ấy đã làm cho cộng đồng và đất nước.

Phan Thị Ràng chỉ sống 25 năm, nhưng một phần tư thế kỷ ấy đã được lấp đầy bằng lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự tận tụy với cách mạng. Chị không có cơ hội nhìn thấy ngày đất nước thống nhất, nhưng sự hy sinh của chị đã trở thành một phần trong hành trình đi tới ngày ấy.

Có lẽ điều khiến câu chuyện về Phan Thị Ràng sống mãi không chỉ nằm ở những phút giây cuối cùng của chị, mà còn nằm trong cả hành trình từ một cô bé 13 tuổi bước vào Đội Thiếu niên Cứu quốc cho đến người nữ cán bộ trưởng thành, tận tụy với phong trào cách mạng ở Hòn Đất.

Từ một cô gái trẻ ở vùng đất Tri Tôn, chị đã đến Hòn Đất, hòa mình vào cuộc đấu tranh của quân và dân nơi đây. Chị làm những công việc âm thầm mà quan trọng, đi qua những con đường đầy hiểm nguy, gặp gỡ nhân dân, xây dựng cơ sở, giữ liên lạc với đồng đội và cuối cùng đã hy sinh để bảo vệ những điều mình tin tưởng.

Hơn sáu thập kỷ đã trôi qua kể từ ngày Phan Thị Ràng nằm lại dưới chân núi Hòn Đất. Thời gian có thể làm thay đổi cảnh vật, những thế hệ trực tiếp biết đến chị ngày càng ít đi, nhưng ký ức về người nữ Anh hùng vẫn được gìn giữ.

Mỗi năm, vào dịp tưởng niệm ngày chị hy sinh, những nén hương lại được thắp lên. Đó không chỉ là sự tri ân đối với một người đã khuất, mà còn là lời nhắc nhở đối với người đang sống về giá trị của hòa bình và độc lập.

Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, có những người đi qua cuộc đời như một cơn gió, để lại rất ít dấu vết. Nhưng cũng có những con người dù cuộc đời ngắn ngủi vẫn để lại một dấu ấn không thể phai mờ.

Phan Thị Ràng thuộc về những con người như thế.

Chị đã sống những năm tháng tuổi trẻ giữa chiến tranh, đã chọn con đường cách mạng khi còn rất trẻ, đã làm những công việc âm thầm nhưng đầy nguy hiểm, và đã giữ trọn khí tiết cho đến những giây phút cuối cùng. Chính sự lựa chọn ấy đã làm nên giá trị bất tử của tên tuổi Phan Thị Ràng.

Từ Hòn Đất hôm nay nhìn lại, câu chuyện về chị không chỉ gợi nhớ về một thời chiến tranh gian khổ. Nó còn nhắc mỗi người về trách nhiệm với quê hương, về lòng biết ơn đối với những thế hệ đã hy sinh và về giá trị của một cuộc sống biết cống hiến.

Người con gái năm xưa đã nằm lại nơi chân núi Hòn Đất, nhưng câu chuyện của chị vẫn tiếp tục được kể.

Kể để nhớ.

Kể để tri ân.

Và quan trọng hơn, kể để thế hệ hôm nay hiểu rằng nền hòa bình mà mình đang có không phải tự nhiên mà đến. Đằng sau những ngày bình yên ấy là biết bao tuổi xuân đã gửi lại chiến trường, biết bao con người đã chọn hy sinh lợi ích riêng để đất nước có ngày độc lập, thống nhất.

Phan Thị Ràng – người nữ chiến sĩ mang bí danh Tư Phùng, người được nhân dân Hòn Đất trìu mến gọi là chị Sứ – đã trở thành một phần ký ức không thể tách rời của vùng đất Ba Hòn.

Hai mươi lăm năm của một đời người có thể ngắn ngủi.

Nhưng một lý tưởng sống đẹp, một tấm lòng son sắt với quê hương và một sự hy sinh vì Tổ quốc thì có thể vượt qua giới hạn của thời gian.

Và vì thế, giữa đất trời Hòn Đất hôm nay, tên tuổi Phan Thị Ràng vẫn còn được nhắc đến với niềm tự hào và lòng biết ơn sâu sắc – như một biểu tượng đẹp về người phụ nữ Việt Nam trong những năm tháng chiến đấu vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Video / Phóng sự

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn