Bài viết

Phan Thị Thao

Tây Ninh03/07/2026Lê Phước Sang (Kiến Tường, Tây Ninh)5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức dù đã phủ bụi thời gian vẫn cháy đỏ như than hồng trong tim người ở lại. Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tiếng bom rền, ánh lửa ngút trời và những năm tháng sống chết vì quê hương vẫn còn vang vọng trong lời kể của cụ Phạm Thị Thao. Câu chuyện thời hoa lửa của cụ không chỉ là hồi ức về một thời đau thương mà còn là bản hùng ca về lòng yêu nước, sự kiên cường và tình người sáng ngời giữa khói lửa chiến tranh.

Bà Phạm Thị Thao sinh năm 1952 nổi tiếng với danh hiệu nữ tiểu đoàn trưởng “vai trăm cân, chân vạn dặm” thuộc Quân khu 5, quê quán tại phường Hòa Hải, quận Ngũ Hành Sơn (trước đây là Hoà Vang), thành phố Đà Nẵng.

Ở tuổi 14, bà Phạm Thị Thao đã viết đơn xin được nhập ngũ.

“Tôi nhập ngũ lúc đó có 14 tuổi thôi” – Anh hùng Phạm Thị Thao nhớ lại – “Tôi phải khai thêm 4 tuổi nữa để được vào quân ngũ”.

“Lúc đó Mỹ đổ bộ vào Đà Nẵng rồi. Hắn sẽ đánh dân mình nên mình ra đi để giải phóng đất nước mình”.

Cô gái trẻ tuổi mang trong tim tình yêu đất nước và quyết tâm chiến thắng quân thù đã hăng hái xung phong vào Tổng đội Thanh niên xung phong Quảng Đà.

Năm 1968, quân khu 5 đứng trước những khó khăn thách thức mới. Vùng căn cứ bị máy bay B52 thả bom liên tục khiến cho lương thực, vũ khí, đạn dược tất cả đều trong tình trạng thiếu thốn trầm trọng.

Trước tình hình đó, ngày 8/3/1968, Tiểu đoàn vận tải nữ 232 được thành lập và cô gái trẻ Phạm Thị Thao được giao nhiệm vụ làm Tiểu đoàn trưởng.

“Đơn vị của chúng tôi có hơn 500 là nữ” – Anh hùng Phạm Thị Thao nói – “Chúng tôi có 4 nhiệm vụ trọng tâm lúc đó là vận chuyển vũ khí, mang gạo phục vụ cho thương binh, mở đường cho xe qua và sản xuất để có lương thực

“Cấp tốc chuyển đạn, chuyển gạo, chuyển vũ khí, có những lúc chúng tôi phải vận chuyển tiền vào miền Nam.

Với quyết tâm đánh Mỹ và thắng Mỹ,hất năm chục ký xuống đấy, cất bảy chục ký lên vai. Vì chiến trường Miền Nam mang đến một tạ

Khi mới vào quân ngũ thì mang 20 đến 30kg bà Phạm Thị Thao nói

“Rồi chiến trường gọi thì mang 60 đến 70kg. Thậm chí có chị mang trên vai 120kg trên tuyến đường đi 7-8 tiếng mà là trên đường núi, toàn là dốc không”.

Và trong 4 năm, từ 1969-1972, đội quân tóc dài ấy đã vận chuyển trên 9.000 tấn hàng hóa các loại, chi viện cho chiến trường miền Nam. Cái tên “Tiểu đoàn Bà Thao” cũng vang danh từ đó. Thậm chí, quân địch đã treo thưởng lớn cho ai tìm được ra thủ lĩnh của đội quân tóc dài ấy.

Đến khu 5 thì luôn nhắc đến tiểu đoàn của bà Thao – vận tải khu 5 anh hùng, vai trăm cân, cân nghìn dặm

Ảnh hưởng của chất độc màu da cam, viêm danh thanh quản mãn tính .Nhưng sau tất cả bà nói “ còn sức là còn chiến đấu”

Sau chiến tranh, như tất cả những người lính khác, bà Phạm Thị Thao trở về với cuộc sống hiện tại. Nhưng giờ đây, trên vai bà Thao là niềm vui, niềm tự hào của đất nước hoà bình.

Mặc dù những ảnh hưởng từ mang vác nặng và chất độc da cam khiến bà bị viêm dây thanh quản mãn tính nhưng bà vẫn nhận nhiệm vụ là Chủ tịch hội cựu thanh niên xung phong thành phố Đà Nẵng, để chăm sóc tinh thần và cuộc sống cho những người đồng đội năm xưa.

Cũng có lúc gần như tắt tiếng bà Phạm Thị Thao nói:

“Nhưng lòng quyết tâm, còn sức còn chiến đấu, nên tôi giúp cho những đồng đội, những mảnh đời bất hạnh xây dựng cuộc sống hiện tại”.

Khép lại câu chuyện thời hoa lửa của cụ Phạm Thị Thao,ta càng thấm thía rằng giữa bom đạn khốc liệt vẫn bừng sáng ý chí và lòng yêu nước mãnh liệt của con người Việt Nam

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn