Pháo binh trong "Hang đá" – Những vị thần sấm thầm lặng
Trong chiến dịch Điện Biên Phủ, khẩu pháo là báu vật của chúng bác. Để đưa được những khẩu lựu pháo nặng hơn 2 tấn lên những đỉnh núi cao vút quanh lòng chảo, chúng bác đã phải dùng sức người để "kéo pháo". Nhưng kéo lên đã khó, việc bảo vệ pháo trước hỏa lực không quân và đại bác của địch còn khó hơn gấp bội. Giải pháp của chúng bác là: Khoét núi để làm "nhà" cho pháo.
Chúng bác dùng xà beng, cuốc chim đục sâu vào lòng các vách đá dựng đứng để tạo thành những hầm pháo kiên cố. Mỗi hầm pháo chỉ hở ra một lỗ nhỏ vừa đủ cho nòng pháo vươn ra. Bác nhớ nhất những ngày sống trong hang đá mờ mịt khói đèn dầu. Không gian chật hẹp, ẩm ướt, anh em phải ăn ngủ ngay bên cạnh nòng pháo lạnh lẽo. Mỗi khi có lệnh khai hỏa, cả hang đá rung chuyển như động đất, khói thuốc súng khét lẹt đặc quánh không lối thoát khiến ai nấy đều ho sặc sụa, mặt mũi đen nhẻm.
Địch bắn trả dữ dội, đại bác của chúng cày nát các sườn núi quanh hầm, nhưng nhờ có "vỏ giáp" bằng đá vôi, chúng bác vẫn an toàn để tiếp tục nã những đòn sấm sét xuống sân bay Mường Thanh. Chúng bác gọi những hầm pháo ấy là "những pháo đài bất khả xâm phạm". Sự nhẫn nại đục đá, sự kiên cường bám trụ trong lòng núi đã giúp pháo binh ta làm chủ chiến trường, góp phần làm nên chiến thắng "chấn động địa cầu".



