Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Pháo Đài Bên Bến Phà Huyết Mạch: Bản Hùng Ca Của Pháo Thủ Phan Thành

Bài viết là bản tráng ca về người chiến sĩ pháo binh Phan Thành – "lá chắn thép" bảo vệ tuyến huyết mạch bến phà Long Đại, Quảng Bình. Đối mặt với những tốp phản lực F4H tối tân của địch trong trận chiến khốc liệt ngày 14/4/1972, ông và đồng đội đã chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Dù chịu thương tích nặng nề sau trận mưa bom bi oan nghiệt, lòng dũng cảm và tình đồng đội thiêng liêng của ông đã trở thành tượng đài vĩnh cửu về tinh thần "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh".

Quảng Trị06/06/2026Chi đoàn 11 Anh 2 (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong lịch sử kháng chiến chống Mỹ, bến phà Long Đại không chỉ là một tuyến giao thông, mà là một "huyết mạch" sinh tử, nơi thử thách ý chí của cả dân tộc. Để bảo vệ con đường chi viện cho miền Nam ruột thịt, biết bao người lính đã hòa mình vào đất đá, vào dòng sông, trong đó có ông ngoại tôi – chiến sĩ pháo binh Phan Thành.Ngày 14 Tháng 4 – Ranh Giới Giữa Sự Sống Và Cái ChếtNgày 14/4/1972 đã trở thành một cột mốc không thể xóa nhòa trong ký ức của ông. Lúc ấy, khoảng 9 giờ sáng, không gian vốn tĩnh lặng của Quảng Bình bị xé toạc bởi tiếng động cơ gầm rú của những tốp máy bay phản lực F4H. Địch tập trung toàn lực, quyết tâm cắt đứt con đường tiếp tế của ta.Trên quả đồi phía Nam cầu Long Đại, trận địa của Đại đội C15 gồm 4 khẩu pháo 57mm và 2 khẩu 14,5 ly phối hợp cùng tên lửa, đã tạo thành một "vòng cung lửa" sẵn sàng đáp trả. Khi địch không thể đánh trúng bến phà, chúng đã thực hiện chiến thuật hiểm độc: lợi dụng địa hình núi Thần Đinh để bay thấp, bất ngờ trút 4 thùng bom bi xuống trận địa. Khoảnh khắc ấy, mệnh lệnh "dựng mặt đạn" vang lên trong khói lửa mịt mù. Ông và đồng đội đã dũng cảm đối mặt với tử thần, dùng ý chí sắt đá để giữ vững trận địa.Ký Ức Về Những Người Đồng Đội Không Trở VềTrong trận mưa bom ấy, một quả bom bi đã nổ sát bờ công sự, gây thương tích nặng ở đầu cho ông. Nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với vết thương trong lòng khi ông bàng hoàng nhận ra những đồng đội cùng khẩu đội, trong đó có cả người bạn học cũ, đã ngã xuống. Những ánh mắt ám ảnh, những tiếng gọi tên trong mưa bom đã trở thành một phần linh hồn của ông suốt cuộc đời.Dù bị thương, nhưng tinh thần của những chiến sĩ như ông Phan Thành chưa bao giờ chùn bước. Sau khi ổn định lực lượng, đại đội lại tổ chức biên chế, tiếp tục gồng mình tiến vào chiến trường Quảng Trị khốc liệt, quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ mà Tổ quốc giao phó.Di Sản Của Một Thế Hệ Quyết TửCâu chuyện của ông ngoại không chỉ là lịch sử gia đình, đó là minh chứng về một thế hệ đã sống và chiến đấu bằng niềm tin vĩ đại vào độc lập. Họ không chỉ có lòng dũng cảm, mà còn có tình đồng đội sâu sắc – thứ keo sơn gắn kết con người lại với nhau giữa làn mưa đạn.Đối với thế hệ trẻ hôm nay, cuộc đời của ông Phan Thành là bài học lớn nhất về lòng yêu nước. Chúng ta được sống trong hòa bình, không phải vì hòa bình là điều tự nhiên, mà bởi vì cha ông ta đã phải đổi bằng xương máu, bằng sự hy sinh của cả thời thanh xuân tươi đẹp nhất.Lời Kết Tri ÂnChia sẻ câu chuyện về ông ngoại, tôi muốn lan tỏa tinh thần biết ơn sâu sắc tới những nhân chứng lịch sử đã hiến dâng cả đời mình cho Tổ quốc. Câu chuyện của ông đã khơi dậy trong tôi ý chí kiên cường và lòng trách nhiệm đối với đất nước. Dù không cầm súng, nhưng thế hệ chúng tôi sẽ cầm bút, cầm tri thức để xây dựng nước nhà ngày càng vững mạnh. Những người như ông Phan Thành, những người đã bảo vệ bến phà Long Đại, sẽ mãi là ngọn lửa thiêng soi đường cho thế hệ trẻ: sống sao cho xứng đáng với quá khứ, để những hy sinh thầm lặng ấy luôn là nền móng vĩnh cửu cho hòa bình, độc lập và tự do.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn