PHÁO ĐÀI TRÊN SÔNG GIANH HOÀNG HÔN
Mỗi con tàu là một pháo đài, mỗi người lính là một cột mốc sống khẳng định chủ quyền độc lập. Đó là lời tự bạch từ ký ức sinh tử của cựu chiến binh hải quân Nguyễn Tuấn Năm (trú tại Quảng Bình), người đã trực tiếp đối đầu với không quân Mỹ trong sự kiện ngày 5/8/1964 – thời điểm đế quốc Mỹ bắt đầu leo thang đánh phá miền Bắc.
Ngày hôm đó, khi biên đội tàu tuần tra của Hải quân nhân dân Việt Nam đang làm nhiệm vụ trên vùng biển quê hương thì bị máy bay giặc úp đánh bất ngờ bằng tên lửa tầm cao. Quyết không để tàu rơi vào tay giặc, ông Năm cùng đồng đội kiên cường đánh trả, khôn khéo chuyển hướng rút quân về bờ sông Gianh để thiết lập trận địa phối hợp. Tại đây, một cuộc hiệp đồng tác chiến vô tiền khoáng hậu giữa hải quân, pháo cao xạ và dân quân tự vệ Quảng Thuận đã diễn ra suốt 24 giờ liên tục.
Ban ngày địch dội bom, ban đêm chúng thả pháo sáng rực trời hòng san phẳng bến phà sông Gianh. Nhưng ý chí giữ đất của quân dân ta vững như rạn thạch. Từng chiếc máy bay Mỹ bốc cháy lao xuống biển, quân ta vừa gạt khói bom vừa lội sông tiếp tế gạo, đạn, giữ vững mạch máu giao thông hướng về đại ngàn Trường Sơn. Ký ức tuổi đôi mươi của ông Nguyễn Tuấn Năm là minh chứng hào hùng rằng: Sức mạnh của vũ khí tối tân phải cúi đầu trước sức mạnh của những con người dám chết cho vương quốc tự do của dân tộc mình.



